Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ mới bảy chữ
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 10/11/2019 20:02

Chuông dậy reo vang gác giáo đường,
Rặng đèn ngơ ngác tắt trong sương
Vài ba xe sớm qua như gió
Đường rạng dần lên mỗi quãng đường.

Nhà mở dần ra các cửa then,
Hàng hàng tủ kính nhạt tia đèn.
Những nàng con gái chưa son phấn,
Uể oải ra ngồi giữa lũ em.

Chim chóc bay truyền sau phố vắng,
Chòm cây lấp loáng nắng pha sương.
Từng anh, tù trọc đầu soi nắng,
Nhát chổi dài theo dọc vệ đường.

Trong lúc đường lên bao rộn rã,
Sen hồng từng gánh mát hương tươi.
Có cô trò nhỏ đi thong thả,
Nhớ một ao quê ngập nắng trời.


In trong tập Thị thành.

Nguồn: Nguyễn Tấn Long, Nguyễn Hữu Trọng, Việt Nam thi nhân tiền chiến, NXB Sống Mới, Sài Gòn, 1968