Thơ » Rumani » Ana Blandiana
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 21:15
Cind voi fi îmbătrînit destul
Să nu îmi mai doresc să mor,
O să mă sui într-un pătul
Cu miros bun, adormitor
De grîu încins sub bolți de stuh,
De floarea soarelui uscată,
De praf bătrîn și de văzduh
Pe care-l știu de altădată.
O să mă-ntind printre grămezi,
Fără dorințe, fără gînd
Și nici măcar n-o să visez
Perechi de vorbe-alunecînd.
În dulcele coșciug de boabe
Voi sta zîmbind cu ochii-nchiși
Și o să-mi joace pe pleoape
O rază din acoperiș.
Uimită fără de pricină
Din cînd în cînd o să adorm,
Mă va trezi cîte-o albină
Cu bîzîitul ei enorm.
Curînd miresmele vecine
Mă vor topi în sinea lor,
Voi fi bătrînă, va fi bine
Și nu-mi voi mai dori să mor.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm kia 21:15
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào Hôm kia 21:15
Khi tôi đã đủ già
Không muốn mình chết nữa
Tôi muốn vào giường rộng
Trong mùi hương, ngủ say.
Từ hạt trong nhà lưới
Từ hướng dương héo khô
Từ hạt bụi lửng lơ
Tôi biết về tất cả
Tôi trải mình, chẳng động
Không muốn cũng chẳng suy.
Cũng chẳng hề mơ mộng
Tai nghe tiếng thầm thì.
Trong vòng hạt dịu dàng
Tôi mỉm cười, nhắm mắt
Một tia nắng trên trời,
Xuống cùng chơi, nheo mắt.
Lặng lẽ chẳng vì đâu
Tôi dần vào ngủ sâu
Chú ong vàng vo ve
Thức tôi dậy cùng nó.
Một mùi hương gần gũi
Tôi đắm mình ngất ngây
Tuổi già tôi, sẽ đến
Nhưng tôi chẳng buồn đi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.