Thuở còn yêu, anh trao em sự sống,
Chính em làm anh tắt lịm ngọn lửa yêu.
Chẳng còn ai mắc bẫy một buổi chiều;
Mọi tiếng cười, giọt lệ đều vô nghĩa.

Như đứa trẻ sợ gian phòng tối thẫm,
Liền cởi trần ôm bộ giáp xù xì,
Tự nhốt mình, rồi khi trở bước đi,
Trở về giường lạnh, tim giật giờ sợ hãi.

Và rồi khi bình minh bừng thức dậy,
Thấy bóng ma chỉ là nếp rèm buông,
Vũ khí thừa, nó cười lớn trong sương,
Reo lên rằng: “Trẻ con sao sợ thế!”