Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 14:37
Quand je t’aimais, pour toi j’aurais donné ma vie.
Mais c’est toi, de t’aimer, toi qui m’ôtas l’envie.
À tes pièges d’un jour on ne me prendra plus;
Tes ris sont maintenant et tes pleurs superflus.
Ainsi, lorsqu’à l’enfant la vieille salle obscure
Fait peur, il va tout nu décrocher quelque armure;
Il s’enferme, il revient tout palpitant d’effroi
Dans sa chambre bien noire et dans son lit bien froid.
Et puis, lorsqu’au matin le jour vient à paraître,
Il trouve son fantôme aux plis de sa fenêtre,
Voit son arme inutile, il rit, et, triomphant,
S’écrie: «Oh! que j’ai peur! oh! que je suis enfant!»
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 14:37
Thuở còn yêu, anh trao em sự sống,
Chính em làm anh tắt lịm ngọn lửa yêu.
Chẳng còn ai mắc bẫy một buổi chiều;
Mọi tiếng cười, giọt lệ đều vô nghĩa.
Như đứa trẻ sợ gian phòng tối thẫm,
Liền cởi trần ôm bộ giáp xù xì,
Tự nhốt mình, rồi khi trở bước đi,
Trở về giường lạnh, tim giật giờ sợ hãi.
Và rồi khi bình minh bừng thức dậy,
Thấy bóng ma chỉ là nếp rèm buông,
Vũ khí thừa, nó cười lớn trong sương,
Reo lên rằng: “Trẻ con sao sợ thế!”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.