Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Poltava (1829) » Chương 3
Đăng bởi Tung Cuong vào 05/02/2025 05:47
С горестью глубокой
Любовник ей внимал жестокий.
Но, вихрю мыслей предана,
390. «Однако ж, — говорит она, —
Я помню поле... праздник шумный...
И чернь... и мертвые тела...
На праздник мать меня вела...
Но где ж ты был?.. С тобою розно
Зачем в ночи скитаюсь я?
Пойдем домой. Скорей... уж поздно.
Ах, вижу, голова моя
Полна волнения пустого:
Я принимала за другого
400. Тебя, старик. Оставь меня.
Твой взор насмешлив и ужасен.
Ты безобразен. Он прекрасен:
В его глазах блестит любовь,
В его речах такая нега!
Его усы белее снега,
А на твоих засохла кровь!..»
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 05/02/2025 05:47
Với nỗi buồn trong lòng tái tê sâu sắc
Người yêu dã man hiểu nàng rõ nhất.
Nhưng trung thành với cơn lốc nghĩ suy
390. “Tuy nhiên, - nàng nói ra một hơi-
Em còn nhớ cánh đồng… ngày hội vui nao nức..
Và bóng tối…và bao thây người chết…
Mẹ dẫn em đi dự lễ hội đông vui
Nhưng anh đã ở đâu?.. Với anh, thật riêng biệt rồi
Lang thang mãi trong đêm làm gì nữa?
Về nhà chứ. Nhanh lên… Trời muộn quá.
Trời ơi, em đã thấy, trong lòng em
Toàn âu lo, vơ vẩn trống rỗng thêm:
Em nhận ra anh là con người khác đấy
400. Lão già ạ. Thôi để em yên vậy.
Mắt anh nhìn sao khủng khiếp, thấy buồn cười.
Anh dị hình dị dạng. Ông ta mới tuyệt vời:
Mắt ông ta tình yêu soi lấp lánh,
Lời ông ta nghe du dương êm đềm lắm!
Râu ông ta trắng hơn tuyết rõ ràng sao,
Còn mặt anh máu đã khô không sót một giọt nào!..”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.