Thơ » Trung Quốc » Thịnh Đường » Đỗ Phủ » Lưu vong làm quan (756-759)
崢嶸赤雲西,
日腳下平地。
柴門鳥雀噪,
歸客千里至。
妻孥怪我在,
驚定還拭淚。
世亂遭飄蕩,
生還偶然遂。
鄰人滿墻頭,
感歎亦歔欷。
夜闌更秉燭,
相對如夢寐。
Tranh vanh xích vân tây,
Nhật cước há bình địa.
Sài môn điểu tước táo,
Quy khách thiên lý chí.
Thê noa quái ngã tại,
Kinh định hoàn thức lệ.
Thế loạn tao phiêu đãng,
Sinh hoàn ngẫu nhiên toại.
Lân nhân mãn tường đầu,
Cảm thán diệc hư hy.
Dạ lan cánh bỉnh chúc,
Tương đối như mộng mị.
Đám mây đỏ cao ngất ở phía tây,
Gót chân mặt trời bước xuống mặt đất bằng.
Trước cổng nghèo, chim sẻ kêu xao xác,
Khi khách từ nơi xa ngàn dặm về đến nhà.
Vợ con đều sửng sốt khi thấy tôi còn sống,
Khi đã hết kinh sợ, vẫn còn chùi nước mắt.
Đời loạn, gặp cảnh lưu lạc,
Được sống sót trở về, thực là ngẫu nhiên,
Hàng xóm đứng đầy tường,
Cũng đều cảm động, bùi ngùi.
Đêm khuya, lại thắp đèn lên,
Nhìn nhau, tưởng chừng như đang ở trong giấc mộng.
Trang trong tổng số 2 trang (11 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]
Gửi bởi Vanachi ngày 07/12/2025 23:13
Mái tây mây đỏ cao dần,
Đất bằng thông thống đường chân mặt trời.
Tiếng chim xáo xác cửa sài,
Dặm nghìn, khách đã tới nơi quê nhà.
Vợ con đâu tưởng còn ta?
Tan cơn ngơ ngác, lau qua giọt hồng.
Loạn ly gặp bước bềnh bồng,
Sống về, may lại còn trông có rầy!
Tường bên hàng xóm đứng đầy,
Thở than cũng muốn dãi bầy tình thương.
Đèn xanh giòng suốt đêm trường,
Nhìn nhau, còn tưởng mơ màng thấy nhau.
Trang trong tổng số 2 trang (11 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]
Bình luận nhanh 2
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.