Thông báo, tin tức mới nhất

Khói Mây Vương Giấy được lấy ý từ câu thơ chữ Hán "Hà hữu huy hào lạc chỉ vân" (Trên giấy, nét nào vương khói mây) của Nguyễn Tư Giản 阮思僩 (1823–1890) được viết trong lần ông đi sứ Trung Quốc.

Đại ý bài thơ viết rằng, trước những nét bút như mây khói vương trên giấy, người xem không cần câu nệ việc có biết thưởng thức hay không, chỉ cần hiểu, nước Nam vốn chia sẻ sự tương đồng về văn hóa, văn tự với các nước đồng văn Trung - Nhật - Hàn.
Đỗ Phủ toàn tập (21/06/2015 20:57)
Thời gian vừa qua, mục thơ của Đỗ Phủ đã được bổ sung gần 800 bài thơ, qua đó toàn bộ thơ của Đỗ Phủ với đầy đủ dịch nghĩa và dịch thơ đã được đăng trên Thi Viện. Bản dịch của phần lớn các bài thơ mới đăng là của dịch giả Phạm Doanh, hiện sinh sống tại Hoa Kỳ.

Mời các bạn thưởng thức tại đây: Tác giả Đỗ Phủ
Vào lúc 23h ngày 15/6, máy chủ của Thi Viện đã gặp phải một sự cố đột ngột khiến cho dữ liệu bị hư hỏng nặng và không thể phục hồi được. Chúng tôi buộc phải sử dụng bản sao lưu dữ liệu gần nhất của Thi Viện là từ ngày 13/6. Điều này cũng đồng nghĩa với việc toàn bộ hoạt động diễn ra trên Thi Viện sau ngày 13/6 đến thời điểm xảy ra sự cố đã bị mất.

Chúng tôi rất lấy làm tiếc và mong nhận được sự thông cảm của các bạn.
Triển lãm Hồn Dó (22/05/2015 08:06)

Thơ mới: 17 (Mikhail Iurjevich Lermontov)

17

Я ждал. И вот в тени ночной
Врага почуял он, и вой
Протяжный, жалобный как стон
Раздался вдруг... и начал он
Сердито лапой рыть песок,
Встал на дыбы, потом прилег,
И первый бешеный скачок
Мне страшной смертию грозил...
Но я его предупредил.
Удар мой верен был и скор.
Надежный сук мой, как топор,
Широкий лоб его рассек...
Он застонал, как человек,
И опрокинулся. Но вновь,
Хотя лила из раны кровь
Густой, широкою волной,
Бой закипел, смертельный бой!

17 (Người dịch: Thuý Toàn)

Tôi đợi chờ... Đã đánh hơi ngửi thấy
Trong đêm tối kẻ thù quanh đâu đấy
Báo gầm lên tiếng ai oán, ầm è
Như tiếng rên... chân báo bỗng duỗi quờ
Báo cào bới mặt đất bằng giận tức
Lông xù lên, báo bỗng nằm sát đất
Rồi lao lên vun vút cuồng điên
Hăm doạ tôi một cái chết kinh hồn
Nhưng tôi cũng đã sẵn sàng chờ nó
Đòn của tôi chính xác, nhanh như gió
Chạc cây khô tin cẩn nắm trong tay
Như lưỡi rìu bổ vỡ trán nó ngay
Báo rên rỉ như người và vật ngã
Nhưng quên bẵng từ vết thương máu đổ
Phun đầm đìa như mạch nước khôn nguôi
Cuộc giao tranh lại tiếp diễn sục sôi
Cuộc giao tranh một còn một mất!


Nguồn: Thơ M. Iu. Lermôntốp (Nhiều người dịch), NXB Văn học, 1979

Trích diễm...

Tình bạn là ngôi nhà không khóa cửa,

Ta bước vào nào ngại ngần gì,

Nhận ấm êm rồi lại bước chân đi,

Đường xa lắc tìm riêng mình hạnh phúc.

–– Tình bạn (Thuỵ Anh)

 

Tác giả mới

Thơ mới

Thơ thành viên mới

Diễn đàn

© 2004-2015 VanachiRSS