Thông báo, tin tức mới nhất

Khói Mây Vương Giấy được lấy ý từ câu thơ chữ Hán "Hà hữu huy hào lạc chỉ vân" (Trên giấy, nét nào vương khói mây) của Nguyễn Tư Giản 阮思僩 (1823–1890) được viết trong lần ông đi sứ Trung Quốc.

Đại ý bài thơ viết rằng, trước những nét bút như mây khói vương trên giấy, người xem không cần câu nệ việc có biết thưởng thức hay không, chỉ cần hiểu, nước Nam vốn chia sẻ sự tương đồng về văn hóa, văn tự với các nước đồng văn Trung - Nhật - Hàn.
Đỗ Phủ toàn tập (20/06/2015 20:57)
Thời gian vừa qua, mục thơ của Đỗ Phủ đã được bổ sung gần 800 bài thơ, qua đó toàn bộ thơ của Đỗ Phủ với đầy đủ dịch nghĩa và dịch thơ đã được đăng trên Thi Viện. Bản dịch của phần lớn các bài thơ mới đăng là của dịch giả Phạm Doanh, hiện sinh sống tại Hoa Kỳ.

Mời các bạn thưởng thức tại đây: Tác giả Đỗ Phủ
Vào lúc 23h ngày 15/6, máy chủ của Thi Viện đã gặp phải một sự cố đột ngột khiến cho dữ liệu bị hư hỏng nặng và không thể phục hồi được. Chúng tôi buộc phải sử dụng bản sao lưu dữ liệu gần nhất của Thi Viện là từ ngày 13/6. Điều này cũng đồng nghĩa với việc toàn bộ hoạt động diễn ra trên Thi Viện sau ngày 13/6 đến thời điểm xảy ra sự cố đã bị mất.

Chúng tôi rất lấy làm tiếc và mong nhận được sự thông cảm của các bạn.
Triển lãm Hồn Dó (21/05/2015 08:06)

Thơ mới: Ác Quỷ - Phần 2 (XIV) (Mikhail Iurjevich Lermontov)

Демон - Часть 2 (XIV)

Ни разу не был в дни веселья
Так разноцветен и богат
Тамары праздничный наряд.
Цветы родимого ущелья
(Так древний требует обряд)
Над нею льют свой аромат
И, сжаты мертвою рукою,
Как бы прощаются с землею!
И ничего в ее лице
Не намекало о конце
В пылу страстей и упоенья;
И были все ее черты
Исполнены той красоты,
Как мрамор, чуждой выраженья,
Лишенной чувства и ума,
Таинственной, как смерть сама.
Улыбка странная застыла,
Мелькнувши по ее устам.
О многом грустном говорила
Она внимательным глазам:
В ней было хладное презренье
Души, готовой отцвести,
Последней мысли выраженье,
Земле беззвучное прости.
Напрасный отблеск жизни прежней,
Она была еще мертвей,
Еще для сердца безнадежней
Навек угаснувших очей.
Так в час торжественный заката,
Когда, растаяв в море злата,
Уж скрылась колесница дня,
Снега Кавказа, на мгновенье
Отлив румяный сохраня,
Сияют в темном отдаленье.
Но этот луч полуживой
В пустыне отблеска не встретит,
И путь ничей он не осветит
С своей вершины ледяной!

Ác Quỷ - Phần 2 (XIV) (Người dịch: Đức Mẫn)

Đời nhung lụa từng bao năm ngắm, vuốt
Ngờ đâu ngày trau chuốt lại ngày tang
Áo trăm hoa dệt gấm với ren vàng
Hoa xứ nội ngát lừng nghiêng cánh rủ
Bàn tay lạnh ôm ghì trên nhiễu phủ
Như dáng chào vĩnh biệt với trần gian
Khuôn mặt nàng không lộ nét đau thương
Không ưu ái, không trầm tư, khát vọng
Trăm vẻ đẹp, cả trăm lần bất động
Như một nhành hoa ép đã bay hương
Nghe nao nao mờ ảo bóng âm hồn
Làn môi khép lại như cười ẩn hiện
Nụ cười dại nhủ cùng bao khách viếng
Nỗi xót xa nàng chịu lúc ra đi
Nụ cười im hàm rõ nét khinh khi
Của xuân sắc kịp sang thì chói lọi
Nụ cười chết như một lời trăng trối
Một lời câm gửi lại chốn nhân gian
Nụ cười buồn hơn cả ánh hồi quang
Của khuynh sắc mới phai tàn, lắng đọng
Nụ cười lặng thinh, nụ cười vô vọng
Hơn ngàn lần đôi mắt tắt thiên thu
Như ánh chiều đổ lệch bóng dương sa
Lúc núi biếc đã chìm trong biển đỏ
Lúc tuyết phô sắc hồng trên má đá
Dãy Kapkajơ dần tới giữa chiều sa
Khi ngày đi và ánh sáng la đà
Giữa hoang vắng không phân đường nhật nguyệt
Như ánh chiều trên đỉnh mù trắng tuyết
Thôi không còn soi những vết chân lê


Nguồn: Thơ M.Iu.Ler-môn-tốp (Nhiều người dịch), NXB Văn học, 1979

Trích diễm...

Nước chúng ta,

Nước những người chưa bao giờ khuất,

Ðêm đêm rì rầm trong tiếng đất,

Những buổi ngày xưa vọng nói về.

–– Đất nước (Nguyễn Đình Thi)

 

Tác giả mới

Thơ mới

Thơ thành viên mới

Diễn đàn

© 2004-2015 VanachiRSS