Thông báo, tin tức mới nhất

Khói Mây Vương Giấy được lấy ý từ câu thơ chữ Hán "Hà hữu huy hào lạc chỉ vân" (Trên giấy, nét nào vương khói mây) của Nguyễn Tư Giản 阮思僩 (1823–1890) được viết trong lần ông đi sứ Trung Quốc.

Đại ý bài thơ viết rằng, trước những nét bút như mây khói vương trên giấy, người xem không cần câu nệ việc có biết thưởng thức hay không, chỉ cần hiểu, nước Nam vốn chia sẻ sự tương đồng về văn hóa, văn tự với các nước đồng văn Trung - Nhật - Hàn.
Đỗ Phủ toàn tập (20/06/2015 20:57)
Thời gian vừa qua, mục thơ của Đỗ Phủ đã được bổ sung gần 800 bài thơ, qua đó toàn bộ thơ của Đỗ Phủ với đầy đủ dịch nghĩa và dịch thơ đã được đăng trên Thi Viện. Bản dịch của phần lớn các bài thơ mới đăng là của dịch giả Phạm Doanh, hiện sinh sống tại Hoa Kỳ.

Mời các bạn thưởng thức tại đây: Tác giả Đỗ Phủ
Vào lúc 23h ngày 15/6, máy chủ của Thi Viện đã gặp phải một sự cố đột ngột khiến cho dữ liệu bị hư hỏng nặng và không thể phục hồi được. Chúng tôi buộc phải sử dụng bản sao lưu dữ liệu gần nhất của Thi Viện là từ ngày 13/6. Điều này cũng đồng nghĩa với việc toàn bộ hoạt động diễn ra trên Thi Viện sau ngày 13/6 đến thời điểm xảy ra sự cố đã bị mất.

Chúng tôi rất lấy làm tiếc và mong nhận được sự thông cảm của các bạn.
Triển lãm Hồn Dó (21/05/2015 08:06)

Thơ mới: 3 (Mikhail Iurjevich Lermontov)

3

«Ты слушать исповедь мою
Сюда пришел, благодарю.
Все лучше перед кем-нибудь
Словами облегчить мне грудь;
Но людям я не делал зла,
И потому мои дела
Немного пользы вам узнать,—
А душу можно ль рассказать?
Я мало жил, и жил в плену.
Таких две жизни за одну,
Но только полную тревог,
Я променял бы, если б мог.
Я знал одной лишь думы власть,
Одну — но пламенную страсть:
Она, как червь, во мне жила,
Изгрызла душу и сожгла.
Она мечты мои звала
От келий душных и молитв
В тот чудный мир тревог и битв,
Где в тучах прячутся скалы,
Где люди вольны, как орлы.
Я эту страсть во тьме ночной
Вскормил слезами и тоской;
Ее пред небом и землей
Я ныне громко признаю
И о прощенье не молю.

3 (Người dịch: Thuý Toàn)

"Người tới đây để nghe tôi thổ lộ
Nỗi lòng tôi, xin ghi tạc công ơn
Có được người để thổ lộ nguồn cơn
Lòng cũng sẽ vợi đôi phần đau khổ
Nhưng với đời tôi không hề đểu giả
Thì việc làm của tôi trong mấy ngày qua
Người biết chăng phỏng cũng có ích gì
Còn tâm hồn thì làm sao kể nổi?
Tôi sống ít và sống trong tù trói
Dù hai lần được sống như đời tôi
Tôi sẵn sàng đổi lấy một mà thôi
Một lần sống nhưng tràn đầy náo động
Tôi chỉ biết một nỗi niềm suy tưởng
Chỉ biết một niềm say - nung nấu sục sôi
Một niềm say quằn quại sống trong tôi
Luôn đốt cháy làm tâm hồn day dứt
Một niềm say dạy cho tôi mơ ước
Giữa phòng tu ngột ngạt ngập lời kinh
Gọi bay về một thế giới diệu huyền
Của muôn vạn lo âu và chiến đấu
Nơi đá cao ẩn trong nguồn dông bão
Nơi con người phóng khoáng tựa chim ưng
Trong đêm thâu bằng nước mắt đau buồn
Tôi chăm bẵm nâng niu niềm say ấy
Và giờ đây cất cao lời nhắc lại
Niềm say kia với đất rộng trời cao
Và không hề hối tiếc thỉnh cầu


Nguồn: Thơ M. Iu. Lermôntốp (Nhiều người dịch), NXB Văn học, 1979

Trích diễm...

Cô gái như chùm hoa lặng lẽ

Nhờ hương thơm nói hộ tình yêu

–– Hương thầm (Phan Thị Thanh Nhàn)

 

Tác giả mới

Thơ mới

Thơ thành viên mới

Diễn đàn

© 2004-2015 VanachiRSS