Giặc đốt mái nhà êm ấm
Huỷ diệt cả gia đình anh
Về đâu bây giờ người lính?
Buồn khổ trút ai cho đành?

Đau đớn vô cùng, người lính
Bước đi đến ngã tư đường
Tìm thấy giữa đồng rộng lớn
Nấm mồ hoa cỏ vấn vương

Đứng sững bên mồ, người lính
Như đang nuốt nghẹn trong lòng
“Praskovia ơi hãy đón
Chồng em, một người anh hùng”

Hãy chuẩn bị đồ tiếp đãi
Bày biện bàn ăn trong nhà
Ngày của anh, ngày trở lại
Anh về chung vui hai ta…”


Không ai đáp lời người lính
Không người ra đón mừn…