Tân thành trăng cũ sáng ngời soi
Kinh cũ Thăng Long trải mấy đờì
Đường mở bốn bề quên dấu cũ
Tạp âm đàn sáo mới pha bồi
Ngàn năm phú quý mồi tranh đoạt
Bạn tự tuổi thơ nửa mất rồi
Thế sự nổi chìm đừng khóc hận
Phơ phơ mái tóc trắng đầu tôi.