Thơ thành viên » vothicamgiang222 » Trang thơ thành viên » Địa linh
Hoàng hôn buồn trên miền biên viễn
Mênh mông sóng lúa nối sầu miên
Em chợt nhìn
Đơn lẻ cánh chim
Con chim én
Lạc đàn lẻ bạn...
Con én lạc đàn
Nghiêng nghiêng gió
Hoàng hôn tím đỏ
Đuổi ngày xanh
Anh qua quán cũ nhiều lần
Nói với em vài lần
Mai gặp nhé
Tương lai, vị lai
Em không rõ...
Chừng như bâng quơ
Chừng như vô nghĩa
Một khoảng vô biên
Rộng bằng câu hứa
Một đời miên man
Dài bằng một nửa
Trời đất bạt ngàn
Đi sao hết
Đường xa xôi
Thăm thẳm chân mây
Em đi lui tới bấy chầy
Còn mong tin bạn có ngày để trông
Em hít thở
Giữa rừng tầm vông
Ngoảnh mặt lại
Khi có khi không
Ai nợ ai
Duyên nợ chất chồng
Em lên Bảy Núi em tìm
Cheo leo bóng núi
Như chim xa bầy
Ô Tà Sóc suối chảy vơi đầy
Ma Thiêng Lãnh đồi buồn hiu hắt
Con đường tầm vông
Nhìn ngút mắt..
Mơ kiếp nào qua cầu ngoảnh mặt
Uống chén canh mà chẳng muốn quên
Trên đá tam sinh
Một chữ ân...
Buồn vì lỡ hẹn phong trần
Mặc cho vũ trụ xoay vần nay mai
Biết sao giờ
Còn đó còn đây
Chỉ có tương lai
Chẳng hẹn ngày
Mong anh không một lần ngoảnh lại
Con đường tầm vông
Còn xanh mãi...
Thứ mình tâm đắc nhất lại là phần chú thích của bài thơ này. Nhưng thôi, không đăng
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.