Trang trong tổng số 11 trang (101 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối
Nơi ánh dương quang chẳng ghé thăm
Sắc xuân tự nở chốn u thâm
Nụ kia lấm tấm như gạo trắng
Học đoá mẫu đơn nở lặng thầm
Ngôn ngữ: Tiếng Anh
Gửi bởi Thúy Lưu Ca ngày 31/12/2025 01:30
The steamer hove in,
hooted,
roared,
and,
runaway convict,
they've chained’er.
700
humans on hoard.
Negroes —
the remainder.
Out of a launch
to the steamer decks.
Popping
up
for inspection,
the doctor squints
through tortoise-shell specs:
“Anyone got infection?”
Pimples well-powdered,
features well-washed,
swaying and swaggering coyly,
the first class
filed
as the doctor watched
with smile
urbane and oily.
From double-barreller nostrils
exhaling
blue smoke
in a cunning ring,
headmost came
in a diamond halo
Swift —
the porker king.
A yard
from his snigger
the stinkpipe stuck.
Go,
pry into clients like these!
Under cambric vest,
under silken trunks,
go and discern
disease.
Island!
To abstinence
take recourse.
Don’t let him beyond the docks.
But no —
the captain
salutes, in due course,
and Swift is let loose
with the pox.
First class done with,
the second class goes
in
for examination.
The doctor pokes
into ear and nose,
the picture of irritation.
The doctor sneered,
and the doctor scowled,
jowls
all askew
with spleen,
then sent three blokes
from the second class crowd
for a couple of days’ quarantine.
After the second class
loomed the third,
black
with niggers
as ink.
The doctor
looked at his watch.
disturbed,
“Cocktail-hour,
I should think.
Off!
and shut ’em up in the hold.
Ill —
clear as day!”
he stated.
“Dirty vagabonds!
And, all told,
not one of ’em
vaccinated.”
Down
in the hold
he sprawls, Tom Jackson,
hell of a pain
in his noddle.
Tomorrow
they’ll jab him
with smallpox vaccine
and home
Tom Jackson’ll toddle.
Tommy,
he’s got a wife on shore;
hair — like a soft black cushion,
and skin —
the sleekest you ever saw,
just like
Black Lion shoeshine.
While Tom
went tramping
for work
abroad
— Cuba’s got eyes
for beauty —
his wife
got sacked
for what the boss called
dodgin’ her nat’ral duty.
The moon chucks coins
on the ocean bed —
dive in
and all ills will mend.
No meat whole weeks,
no meal 'n' no bread,
just pineapples
weeks on end.
Another steamer
screwed in by its screw —
’s weeks
till the next’ll be coinin’.
I lunger’s no help
in pulling through.
Ah, Tommy don’t love me,
Tommy ain’t true,
shares his mat with a white,
does Tommy.
No way of earning,
no chance to steal —
police
under parasols
everywhere.
And Swift —
those exotics make him feel
lascivious
as a terrier.
Old Sallow
perspired
under trunks and vest
at flesh
so juicy and black.
He poked
his bucks
at the face, the breast —
at the moons
with famine slack.
Then grappled
hunger,
that lifelong foe,
with heavy-weight
faithfulness.
Inside
was the clear decision
NO,
yet lips
broke huskily:
YES. . . .
Already pushing
the door with his shoulder
was festering Mister Swift.
And time
wasn’t
a minute older
when up they were whisked by the lift.
Tom
turned up
in a week or so
and a fortnight through
slept fast,
glad
that they’d be
with bread and dough
and the smallpox bogy was past.
But there came a day
when on Negro skin
ominous patterns
were etched
and children
their mothers’ wombs within
grew dumb,
blind
and wretched.
The calendar skimmed
from day to day
crippling legs and arms,
eating
half their bodies
away,
stretching their palms
for alms.
And special note
of the Negro
was made
when the flock
collected for prayer.
Pointing towards
this visual aid
Parson Dry
would declare:
“It’s God
who punishes
man
and wife
for her
bringing visitors home.”
And rotting black flesh
for the rest of life
peeled from rotting Negro bone.
Nosing in politics?
Not my vocation.
I just
jot down
what I see.
Some folks
call it
CIVILISATION,
others —
CO-LO-NIAL PO-LI-CY.
Gửi bởi Triêu ngày 13/06/2025 20:44
Trên biển khơi diệu kỳ yên tĩnh
Thuyền lặng trôi lướt sóng trời xanh
Ơi thuyền trưởng! Biết chăng bờ bến
Nơi chẳng còn bão tố vây quanh
Phương Tây đó bao buồm nằm nghỉ
Neo cắm sâu yên giấc thu lành
Ta sẽ lái đưa về bến ấy
Cõi vĩnh hằng — bến mộng bình sanh.
Gửi bởi Triêu ngày 13/06/2025 20:22
Có một bầu trời khác luôn xanh thắm
Có ánh mặt trời kia toả dịu lòng.
Dẫu bóng tối này còn giăng phủ,
Austin ơi, chớ vội phiền lòng
Kệ rừng xưa phai màu tăm tối,
Kệ đồng hoang tịch lặng khôn nguôi
Đây rừng nhỏ, lá luôn xanh thắm,
Đây vườn kia, sương chẳng ghé thăm
Hoa không úa, ong ca rộn rã,
Vườn thanh bình, muôn sắc chan hoà.
Anh ơi, xin hãy cùng em bước
Vào khu vườn mộng đẹp bao la.
Gửi bởi loretta__ ngày 13/06/2025 15:34
Dù con bé xíu xinh xinh,
Theo quạt tay nhỏ dạo quanh hội làng.
Dáng em nghiêng bước nhẹ nhàng,
Nắng trưa cũng bớt, gió sang cũng cười.
Ô cha – lặng lẽ giữa trời,
Theo cùng mưa bão, đứng nơi gió ngàn.
Người đi trời đổ mưa tràn,
Mượn cha che tạm, chẳng màng nặng vai.
Con thì điểm sắc trang đài
Cha thì đương chọi tháng ngày dãi dâu.
Người mang, kẻ mượn dài lâu,
Ô cha còn giữa nhịp cầu thế gian.
Gửi bởi loretta__ ngày 13/06/2025 14:22
Cuộc sống — là điều ta gây dựng
Cái chết? Không ai hiểu tận tường
Chúa — quen Ngài ấy — thế là đủ chứng
Không cần ai khác đứng làm gương.
Ngài — không tin kẻ xa lạ
Kẻ khác — dễ phản bội lại ta
Chỉ cần lòng mình không ngần ngại
Chỉ cần chính Ngài đã biết ta là ai.
Mọi khoảng cách — Ngài từng đi hết
Chẳng còn dặm mới để sợ sai
Từng bước mịt mùng — Ngài đều vượt cả
Bằng ánh nhìn sâu, bằng bước chân dài.
Ngài đã bước — dịu dàng và vững chãi
Dẫn lối thiên đường — chẳng ngại tương lai
Kẻ hèn mới đứng hoài nơi cửa ngõ
Không dám dấn thân, không dám theo Ngài.
Gửi bởi loretta__ ngày 13/06/2025 14:02
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi loretta__
vào 13/06/2025 14:02
Núi ngồi giữa cánh đồng
Như ngai vàng vĩnh cửu
Mắt ông - dõi bốn phương
Tâm ông - xét mọi hướng.
Bốn mùa như bầy con
Quỳ bên chân lặng thinh,
Tổ phụ của thời gian
Tổ tiên của bình minh.
Gửi bởi loretta__ ngày 13/06/2025 13:52
Tình yêu có trước đời ta,
Có sau cái chết, vượt xa luân hồi
Là nguồn sinh khởi đất trời,
Là làn hơi thở giữa đời thênh thang.
Gửi bởi loretta__ ngày 13/06/2025 11:03
Hồng thắm phai tàn, sắc úa hoa,
Tím kia cũng rữa, cánh lìa xa.
Ong bay lặng lẽ qua miền vắng,
Nắng xế trời tây đổ bóng tà.
Bàn tay thuở trước ngập ngừng hái,
Chốn Auburn đó, vắng hồn qua
Cúi xin giữ lấy bông hoa nhỏ,
Kẻo rồi tất cả cũng phôi pha.
Gửi bởi loretta__ ngày 12/06/2025 17:23
Đài, cánh, gai xanh,
Buổi sáng trong lành.
Giọt sương long lanh,
Một hai ong quanh.
Gió lượn thinh không
Cây lá đón trông
Ta đây hoa hồng!
Trang trong tổng số 11 trang (101 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.