Dưới đây là các bài dịch của Takya Đỗ. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 8 trang (72 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Về cái chết không hề phóng đại (Wisława Szymborska): Bản dịch của Takya Đỗ

Nó không biết hài hước,
chẳng biết gì về những vì sao, những cây cầu
về dệt vải, đào mỏ, làm ruộng
về đóng tàu hay nướng bánh.

Trong cuộc chuyện trò của ta về kế hoạch ngày mai
nó sẽ chen vào câu chốt
mà câu ấy luôn không ăn nhập.

Nó thậm chí không biết làm những việc
là một phần khi nó tác nghiệp:
đào huyệt
đóng quan tài
dọn những thứ nó bày ra cho sạch.

Bận lo giết chóc
nó làm việc thật lộn xộn
thiếu hệ thống hoặc tập dượt
như thể mỗi chúng ta đều là người đầu tiên nó giết.

Nó hân hoan với những niềm vui chiến thắng,
nhưng biết bao thảm bại
những đòn giáng trượt
và những cuộc tấn công lặp đi lặp lại!

Đôi khi nó chẳng đủ sức
đánh ngã một con ruồi bay lơ lửng.
Với rất nhiều sâu bướm
thi bò, nó thua cuộc.

Tất cả những bầu củ, những vỏ quả
những xúc tu, những vây, những quản bào
bộ lông vũ mùa hợp hoan, và mùa đông là bộ lông mao
cho thấy nó đã tụt hậu
bởi làm việc trễ nải.

Hiểm ác chẳng thể đủ được
và thậm chí ta có giúp nó thêm bằng chiến tranh và đảo chính
vẫn là quá ít.

Những trái tim vẫn đập trong quả trứng.
Xương thịt bé em vẫn lớn.
Những cái hạt, gắng hết sức mình, chồi ra đôi lá mầm bé bỏng
và thường khi là những cây cao ở phía chân trời.

Bất kể ai khẳng định rằng nó quyền năng vô hạn
thì chính nó là bằng chứng sống
rằng điều đó không đúng.

Chẳng có cuộc đời nào
mà không thể là bất diệt
dù chỉ là trong khoảnh khắc.

Cái chết
vào khoảnh khắc ấy luôn đến quá muộn.

Một cách vô ích, nó ráng kéo nắm đấm
của cánh cửa không nhìn thấy được.
Ai đã đến tận đây
bất khả vãn hồi.

Ảnh đại diện

“Vậy hãy để chúng ta nói lời tạ từ như hai tinh cầu” (Rainer Maria Rilke): Bản dịch của Nại Hàn Đỗ, Takya Đỗ

Vậy hãy để chúng ta nói lời tạ từ như hai tinh cầu
bị cắt chia bởi màn đêm vô hạn,
như khăng khít lớn dần bằng xa cách
sẽ nhận ra nhau từ những hợp tan.

Ảnh đại diện

“Tài sản của chúng ta là mất mát” (Rainer Maria Rilke): Bản dịch của Nại Hàn Đỗ, Takya Đỗ

Tài sản của chúng ta là mất mát. Càng mất mát nhiều, càng sẵn lòng
mất mát mát bao nhiêu chúng ta càng giàu có bấy nhiêu.

Ảnh đại diện

Ở đâu đó (Rainer Maria Rilke): Bản dịch của Nại Hàn Đỗ, Takya Đỗ

Ở đâu đó đoá hoa giã từ nở rộ và không ngừng rải thứ bụi phấn chúng ta đang hít thở;
ngay giữa làn gió sống động nhất chúng ta cũng thở hơi thở giã từ.

Ảnh đại diện

Phù du (Rainer Maria Rilke): Bản dịch của Nại Hàn Đỗ, Takya Đỗ

Cát bụi thời gian. Cả những tổ ấm được ban ơn
cũng lặng lẽ khuất dần.
Đời sống thường phiêu du. Những chân cầu không nhịp
vô ích trơ gan ra đó.

Nhưng tàn phai: có rầu lòng hơn cái đài phun nước
phải trở về làm mặt gương phẳng lặng bụi bặm vương đầy?
Ta cắn chặt trong răng sự đổi thay,
đến đỗi ta bị lột trần trước con mắt tò mò của nó.


Ồ trông kìa các ngươi đang ngấm ngầm mục rữa!
Ai có thể hiểu rằng
các ngươi bẻ lái con thuyền
lại không hề tìm bến đỗ?

Chẳng ai ngờ. Đâu sẽ là nơi
vang lên những bài ngợi ca?
Mọi thứ biến mất tăm và bị nhấn chìm
chen chúc chốn tận cùng đáy nước.

Dòng cuốn kéo chúng ta lăn về bên kia
theo đà con dốc...
chúng ta không đủ thời gian
phản chiếu bóng mình.

Ảnh đại diện

Xuân sớm (Rainer Maria Rilke): Bản dịch của Nại Hàn Đỗ, Takya Đỗ

Cái lạnh biến dần. Bỗng nhiên rừng non
chuyển mình bên tấm chăn xám đắp trên đồng cỏ.
Những mạch nước nhỏ nhoi thay đổi tính tình.
Những dịu dàng, hư ảo,

vươn tay nắm lấy địa cầu từ một khoảng không.
Những nẻo đường khoe mình trải sâu nơi thôn dã.
ngươi đã thấy dù không hề chờ đợi
Trên thân cây xơ xác in dáng vẻ hồi sinh.

Ảnh đại diện

Lòng bàn tay (Rainer Maria Rilke): Bản dịch của Nại Hàn Đỗ, Takya Đỗ

Lòng bàn tay. Đơn chiếc, giờ chỉ còn đi được
bằng mò mẫm. Lòng bàn tay ấy đang ngửa mặt
và làm tấm gương chứa đựng bóng hình
những con đường trên đỉnh trời đang thả bước
lang thang.
Nó thành thục cách đi trên mặt nước
khi khum chụm.
Lúc vượt qua những suối nguồn
làm sáng rỡ mọi lối mòn.
Khi bước vào những bàn tay khác,
biến những mặt kia của mình,
thành cảnh đẹp:
nó lang thang và đậu lại nơi chúng
và làm chúng đủ đầy khi nó đến.

Ảnh đại diện

Tặng Hans Carossa (Rainer Maria Rilke): Bản dịch của Nại Hàn Đỗ, Takya Đỗ

Đến mất mát cũng là của chúng ta; và thậm chí cả niềm quên lãng
nơi vương quốc biến ảo vẫn hiện lên bóng dáng.
Khi một thứ được buông thả, nó lượn vòng, và dẫu ta hoạ hoằn mới là tâm điểm
của quĩ đạo này, nó vẫn vẽ quanh ta một đường cong diệu kỳ không đứt đoạn.

Ảnh đại diện

Với âm nhạc (Rainer Maria Rilke): Bản dịch của Nại Hàn Đỗ, Takya Đỗ

Âm nhạc: hơi thở của những pho tượng. Mà có lẽ:
Tịch lặng của những bức tranh. Ngươi ngôn từ nơi mọi ngôn từ
cạn kiệt. Ngươi thời gian
sừng sững trên nẻo đường của những trái tim hữu sinh hữu diệt.

Rung cảm vì ai? Ô ngươi nỗi rung cảm
biến thành gì? thành cảnh sắc trỗi âm giai dìu dặt.
Ngươi người lạ: Âm nhạc. Ngươi trồi lên
từ địa hạt tâm hồn chúng ta. Nơi sâu kín nhất
trong ta dâng lên, trào thoát, –
sự ly khai thần thánh:
khi bản thể trong ta vượt ra ngoài lơ lửng
như khoảng cách xa nhất từng chiêm nghiệm, như mặt ngoài
của không gian:
tinh khiết
vô tận
không còn cư ngụ được.

Ảnh đại diện

“Vẫn không thôi, dù ta đâu lạ gì xứ sở của yêu đương” (Rainer Maria Rilke): Bản dịch của Nại Hàn Đỗ, Takya Đỗ

Vẫn không thôi, dù ta đâu lạ gì xứ sở của yêu đương,
đâu lạ gì cái nghĩa địa nhỏ nhoi mang những cái tên đang than khóc,
đâu lạ gì cái vực thẳm tàng ẩn hung hiểm nơi bao kẻ khác
đã sảy chân: dẫu vậy hai ta vẫn không thôi sánh bước
dưới những bóng cây xưa, vẫn không thôi nằm xuống
giữa cỏ hoa, ngẩng mặt ngắm thiên đường.

Trang trong tổng số 8 trang (72 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] ... ›Trang sau »Trang cuối