Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Dưới đây là các bài dịch của Nguyễn Hoàng Phúc. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Việt nhân ca (Khuyết danh Trung Quốc): Bản dịch của Nguyễn Hoàng Phúc

Bữa nay chẳng biết đêm nào?
Thuyền đưa trước gió cắm sào dòng sâu.
Hôm nay không biết hôm đâu?
Được đưa vương tử cùng lưu nơi thuyền.
Nghĩ lòng dầu phận muộn phiền,
Trách lòng chớ để mang nguyền người ta.
Biết chàng vương tử tài hoa,
Nỗi lòng, lòng lại nối ra chau mày.
Núi đây núi mọc cùng cây,
Cây đây cây lại ra dài cành thêu,
Nghĩ chàng lòng thiếp quạnh hiu,
Sớm đâu luống phải duyên yêu chốc mòng.


Ảnh đại diện

Thương tiến tửu (Lý Bạch): Bản dịch của Nguyễn Hoàng Phúc

Anh có thấy:
Hoàng Hà nước chảy trên trời xuống,
Suôi ra biển lớn chẳng quay về!
Lại chẳng thấy:
Lầu cao soi sáng đầu tóc bạc,
Sáng xanh tơ, chiều nhuộm màu sương.
Đắc ý mấy lần nên vui tận,
Chớ để chén vàng cạn soi trăng!
Trời sinh có tài, ắt có dụng,
Ngàn vàng tiêu hoang cũng lại về.
Mổ dê, giết trâu vui cái đã,
Rót ba trăm chén uống tả tơi,
Sầm huynh hỡi,
Anh Đang Khâu.
Mời nâng chén,
Chớ có dừng!
Nay hứng ta say ca một khúc,
Xin hãy vì ta mà lắng nghe:
“Trống đánh, chuông kêu nào thích chí,
Chỉ nguyện hồn ta say chẳng dừng!
Thánh hiền xưa nay mờ tên tuổi,
Chỉ có bợm say mãi lưu danh.
Trần Vương thời đó yến Bình Lạc,
Một vạn rượu ngon bí tỉ tê.”
Ông chủ chớ nói nhà thiếu tiền,
Mau mau mua rượu đãi anh em.
Ngựa hoa ngũ sắc,
Áo lông ngàn vàng,
Liền kêu đám nhỏ mang đổi rượu,
Chén chú chén anh diệt muôn sầu.


Ảnh đại diện

Mộc Lan từ (Khuyết danh Trung Quốc): Bản dịch của Nguyễn Hoàng Phúc

Tiếng than thở lại đà than thở,
Bóng Mộc Lan lần giở con thoi.
Còn đâu tiếng củi lần phôi,
Chỉ nghe những tiếng lệ tôi nữ đài.

Hỏi người ấy nghĩ hoài chi thế,
Có phải người mong mỏi nơi ai?
Xem trăng lầu gác bên đài,
Se mành duyên kết một màu đỏ son.

Ấy chẳng phải tâm con gái ấy,
Nàng chẳng mong, chẳng lấy mấy lòng,
Hôm kia chiếu án đã bang,
Tấu: quân Khả Hãn đã tràn sang đây!

Mười hai quyển sổ đề quân đó,
Thảy mười hai đều có tên cha.
Đầu lòng chỉ một kiếp hoa,
Chẳng anh, không chú biết là nhờ đâu?

Đành thúc ngựa nên câu xông trận,
Nghĩa cha con đành phận giã tòng.
Lên đường sắm ngựa chợ Đông,
Yên đai sắm sửa nơi lồng chợ Tây.

Bàn đạp yên qua này Nam chợ,
Lại chợ Bắc, lần giở ngọn roi.
Giật cương tuấn mã đầu hồi,
Chân đà nước đại từ rồi mẹ cha.

Bên Hoàng Hà kiếp đà ngủ bợ,
Tĩnh mịch thay, chẳng có tiếng nương.
Canh khuya hiu hắt lên đường,
Chỉ còn nghe tiếng giang trường thúc mau.

Từ cha mẹ ngày đầu hôm ấy,
Giờ đắp sương đầu lẩy núi cao.
Hắc Sơn một dãy hồng mao,
Kỵ binh, ngựa gấm ào ào tên bay.

Ấy bọn Hồ đang vây Yên núi,
Ngựa hí vang một cõi thiên thai.
Mấy ngày rong ruổi đường dài,
Muôn ngàn dặm Bắc, mây bay cách trời.

Núi sông này cao nơi vời vợi,
Thúc ngựa đi mà hỡi như bay.
Gió truyền tiếng mõ lắc lay,
Sương giăng giáp lạnh đến rày thấu xương.

Chết trăm trận, gan trường nên tướng,
Người tráng sĩ lính đường mười năm.
Khoét rừng, đào núi trăm lần,
Nay về tâu trước triều thần cung môn.

Nơi điện ngọc, lòng khôn xiết hối,
Đến Minh Đường, trăm mối ngổn ngang.
Vua ban thưởng bạc ngàn vàng,
Ghi người thập nhị bậc công đại thần.

Nay tứ ban phần Thượng thư chức,
Lại chẳng lòng hạ sức làm quan.
Chỉ cầu thúc ngựa bình an,
Phiêu du ngàn dặm về làng cũ xưa.

Nay ngày về, gió lùa mái tóc,
Bay phất phơ dáng vóc anh hùng.
Mẹ già còn hãy chờ mong,
Nay nghe con gái tòng quân đã về.

Mừng vui xiết, đón huê đầu ngõ,
Mặt như hoa đứng đó mừng lòng.
Bên này em gái đã trông,
Phấn son, chải chuốt, áo hồng tung bay.

Bên em trai đã hay tin ấy,
Sớm tể lợn dê thiết đãi bàn.
Gác Đông đã mở chốt then,
Gác Tây chạy rộn kênh giường gối thêu.

Cởi chiến bào đã thiêu lửa trận,
Lại bận vào y vận thường ngày.
Bên nhà xoã tóc tung bay,
Tô màu, điểm phấn bên khay gương đồng.

Bước ra cửa, tỏ lòng bạn lính,
Bạn lính thấy thất kinh mấy hồi.
Mười hai năm lính cùng đôi,
Ai ngờ người ấy lại hồi nữ nhi!

Mấy ngàn dặm đường đi người lính,
Chẳng ai ngờ lại chính Mộc Lan.
Thỏ nam chân bước tung ngang,
Bên này thỏ cái mơ màng mắt ai.

Nhưng song thỏ hãy cùng bay,
Nào ai biết được gái trai bên nào.


Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]