Trang trong tổng số 63 trang (626 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [5] [6] [7] [8] [9] [10] [11] ... ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi Vanachi ngày 05/03/2022 12:43
Với tâm trạng đầy ưu tư, mệt mỏi,
Tựa một tay lên thành đá ven bờ,
Ônhêgin đứng trầm ngâm không nói,
(Như mọi người thường miêu tả nhà thơ).
Đêm yên tĩnh, bốn xung quanh bàng bạc,
Chỉ thỉnh thoảng tiếng vài anh lính gác
Và tiếng xe đang lọc cọc lăn dồn
Lại bay về từ phố cạnh Miliôn.
Chỉ dưới nước tiếng mái chèo khua nhẹ,
Con thuyền bơi trong ngái ngủ sương mù,
Chỉ tiếng hát và tiếng kèn khe khẽ
Phía chân trời, âu yếm tựa lời ru.
Nhưng đêm vắng, hay hơn và ý nhị
Là bài hát của Tassô người ý.
Gửi bởi Vanachi ngày 05/03/2022 12:43
Không ít lúc những đêm dài mùa hạ,
Khi trên cao trời rất sáng, trong ngần
Và mặt nước dòng Nêva êm ả
Không soi hình khuôn mặt của Đian,
Chúng tôi đứng bên bờ sông, lặng lẽ
Nhớ cuốn sách cùng đọc chung thời bé,
Nhớ tình yêu ngày trước…bỗng bất ngờ
Lại thấy mình đầy cảm xúc bâng quơ.
Và cứ thế hai chúng tôi im lặng
Say với đêm kỳ ảo, mát, trong lành,
Như người tù đang mang gông lo lắng,
Được ra ngoài đi dạo giữa rừng xanh.
Trong ý nghĩ, chúng tôi bay trở lại
Với buổi đầu cuộc đời xưa êm ái.
Gửi bởi Vanachi ngày 05/03/2022 12:43
Ai đã sống và tư duy không thể
Trong thâm tâm không khinh bỉ con người.
Ai còn biết ghét và yêu cũng thế,
Tháng và ngày không để trái tim nguôi.
Người nhớ lại thấy ăn năn hối lỗi,
Người kỷ niệm bắt ưu phiền trăm nỗi.
Nhưng đôi khi tất cả những điều này
Cũng góp phần làm câu chuyện thêm hay.
Còn ngôn ngữ Ônhêgin quả thật
Đã làm tôi có hơi ngượng lúc đầu,
Nhưng rồi quen, cả những gì gay nhất,
Cả những lời rất độc ác, thâm sâu,
Và cả lối chàng đùa pha châm biếm,
Cả những bài thơ vui mà nguy hiểm.
Gửi bởi Vanachi ngày 05/03/2022 12:42
Vâng, lần nữa, lại chán chường, bực dọc,
Lại vô công, chàng quyết định lần này
(Một quyết định đáng được khen) là đọc
Để học người qua trang sách xưa nay.
Chàng lần giở một giá dài đầy sách,
Đọc và đọc, nhưng uổng công vô ích:
Cuốn thì khô, cuốn giả dối, buồn rầu,
Cuốn chỉ toàn chuyện nhảm nhí không đâu.
Nói tóm lại là cuốn nào cũng dở.
Cuốn chuyện xưa thì quá cổ, quá già.
Cuốn chuyện nay muốn tỏ ra sặc sỡ
Nhưng quá nhàm, nên nhân vật chúng ta
Bỏ rơi chúng như bỏ rơi phái đẹp.
Cửa phòng sách cuối cùng chàng cũng khép.
Gửi bởi Vanachi ngày 05/03/2022 12:42
Cả các cô, những nàng xinh và trẻ,
Người đêm đêm cho xe phóng vội vàng
Qua các phố Pêtecbua hoa lệ,
Những chiếc cầu sương phủ trắng mênh mang –
Vâng, các cô, Ônhêgin cũng bỏ.
Xa tất cả mọi phù hoa cám dỗ,
Anh bạn tôi đóng chặt cửa ở nhà,
Vừa ngáp dài vừa cầm bút, anh ta
Định ngồi viết nhưng tiếc thay không dễ,
Viết không ra, không đủ ý, thiếu vần,
Nên lại chán. Ônhêgin vì thế
Không được đời cho nhập hội làng văn.
Hội những người tôi không chê, xin lỗi,
Vì chính tôi cũng là người của hội.
Gửi bởi Vanachi ngày 05/03/2022 12:42
Hỡi các bà giới thượng lưu, trước nhất
Ônhêgin sẽ xa lánh các bà.
Người ta nói giới thượng lưu giàu thật
Nhưng hơi buồn, và điều đó không ngoa.
Kể đôi lúc cũng có bà nào đó
Nói về Sey, về Bentam này nọ,
Nhưng nói chung không nghe nổi, đau đầu,
Dù toàn điều vô hại, chuyện không đâu.
Thêm vào đó, họ quá ư trong sạch,
Quá ư nghiêm, quá giữ ý, giữ mình,
Quá cẩn thận, lại quá ư kiểu cách,
Và bao giờ cũng quá đỗi thông minh,
Nên đàn ông không dám gần, chính vậy
Mà nhìn họ đủ làm ta phát ngấy.
Gửi bởi Vanachi ngày 05/03/2022 12:42
Căn bệnh ấy, nghĩ từ lâu đáng lẽ
Nguyên cớ sao, ta phải biết. Đó là
Người Anh gọi spleen, hay có thể
Tiếng nước mình tạm gọi khandra.
Nghĩa là buồn, mà mỗi ngày một nặng,
Nhưng tự tử, rất may, xin nói thẳng,
Ônhêgin không muốn bắn vào đầu,
Tuy với đời, chàng đã chán từ lâu.
Như Harold, chàng bước vào phòng khách,
Mệt, thờ ơ, luôn ảm đạm, chán chường –
Tiếng cười nói, những cái chào kiểu cách,
Rượu và bài, những ánh mắt yêu thương…
Không có gì còn làm chàng xúc động,
Chàng nhìn quanh như nhìn vào chỗ trống.
Gửi bởi Vanachi ngày 05/03/2022 12:41
Không, quá sớm trái tim chàng giá lạnh
Chỉ buồn thêm vì xã hội ồn ào.
Các cô gái luôn vui tươi, kiêu hãnh
Chẳng làm chàng phải vương vấn là bao.
Sự giả dối khiến chàng thêm thấm mệt,
Cả tình bạn, tình yêu chàng chán ghét,
Vì mấy ai không thấy chán, bao giờ
Cũng ngon lành chén bit-tết và bơ,
Uống sâm-panh, ăn pa-tê Strasburg,
Nói những câu hóm hỉnh, sáo hàng ngày
Khi, xin lỗi, đầu đang đau, đau buốt,
Nên dù chàng đang độ tuổi hăng say
Mà cuối cùng cũng chán chường tất cả -
Cả súng gươm, cả đánh nhau, đập phá…
Gửi bởi Vanachi ngày 05/03/2022 12:41
Nhưng nhân vật của chúng ta quá mệt
Sau một đêm vui dạ hội, bây giờ
Trong chăn ấm đang ngủ say như chết,
Đêm và ngày lẫn lộn giống trong mơ.
Chàng nằm ngủ tận xế chiều mới dậy,
Rồi tất cả như hôm qua, từ đấy
Tận sáng mai sẽ lặp lại từ đầu:
Cũng ồn ào và đơn điệu như nhau.
Nhưng thử hỏi Ônhêgin vì thế
Hạnh phúc không, hay đau khổ, chán chường
Khi chàng có thừa tự do, tuổi trẻ
Cùng cuộc đời đầy khoái lạc, yêu thương?
Mà nói chung, chàng vui chơi thoả thích
Giữa yến tiệc, phải chăng là vô ích?
Gửi bởi Vanachi ngày 05/03/2022 12:41
Ônhêgin thì sao? Sau buổi nhảy,
Đang lên xe, ngái ngủ, phóng về nhà.
Nghe tiếng trống, Pêtécbua đã dậy,
Thêm một ngày luôn náo nhiệt, phù hoa.
Người buôn bán đã mang hàng ra chợ,
Xe ngựa đứng chờ trong sân, trước sở.
Còn phố bên, cô gái giống mọi lần,
Tay xách bình, tuyết lạo xạo dưới chân.
Trời hửng sáng, phố ồn ào, sôi nổi.
Cửa từ lâu đã mở, củi bén lò,
Các ống khói đã bắt đầu nhả khói.
Ông bánh mì người Đức tính hay lo,
Chiếc mũ giấy trên đầu, kia vừa hát,
Vừa thong thả mở từng thanh vaxixđat.
Trang trong tổng số 63 trang (626 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [5] [6] [7] [8] [9] [10] [11] ... ›Trang sau »Trang cuối