Trang trong tổng số 142 trang (1414 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Lời dẫn nhập (Nikolai Nekrasov): Phân tích trường ca «Ông già Giá băng mũi đỏ» của Nekrasov

«Ông già Giá băng mũi đỏ» là một trong những tác phẩm quan trọng nhất của Nekrasov. Đây thực sự là một trường ca mang tính sử thi, đề cập tới đời sống cơ cực của nông dân. Nhà thơ viết tác phẩm này trong khoảng một năm và hoàn thành vào năm 1863. Trường ca được đề tặng cho em gái ông là Anna Aleekseyevna.

Tác phẩm mở đầu bằng lời dẫn nhập của tác giả, trực tiếp gửi tới em gái. Trong đó, ông giải thích vì sao mình ít tham gia hoạt động văn học hơn trước («đã trở nên xa cách với nàng Thơ»). Tác giả đơn giản là đã mệt mỏi vì phải đấu tranh với sự thờ ơ của con người, và đã đến lúc cần được nghỉ ngơi. Ông gọi tác phẩm của mình là “khúc ca cuối cùng”, nơi sẽ kết tinh mọi nỗi đau khổ của nhân dân Nga.

Phần thứ nhất («Cái chết của một nông dân») phác hoạ bức tranh chung về đời sống nông dân. Sự kiện trung tâm là cái chết của một nông dân bình thường tên Prokl, người đã chết vì lao động trong giá rét.

Phần lớn tác phẩm dành để khắc hoạ người phụ nữ nông dân giản dị — Darya, vợ của Prokl. Nekrasov luôn ngưỡng mộ hình tượng anh hùng của người phụ nữ Nga, bởi số phận của họ còn nặng nề hơn đàn ông rất nhiều. Người phụ nữ nông dân không chỉ gánh trên vai sức nặng của lao động khổ sai, mà còn phải lo bữa ăn cho gia đình và nuôi dạy con cái.

Nhưng ngay cả một con người mạnh mẽ như vậy cũng có thể gục xuống trước nỗi đau quá lớn — mất đi người trụ cột duy nhất của gia đình. Vào thời ấy, cái chết của người chủ gia đình khi chưa có những người thừa kế trưởng thành đồng nghĩa với nguy cơ chết đói.

Đặc biệt xúc động và đau buồn là cảnh người cha già đào huyệt cho con trai mình:

“Đáng lẽ không phải ta đào cái huyệt này!”

Nekrasov miêu tả rất tỉ mỉ lễ tang, nhất là tục “nghĩa tử là nghĩa tận “khi người ta có thói quen chỉ nhắc đến những điều tốt đẹp của người đã khuất. Sau đám tang, hàng xóm ra về, và gia đình phải trực tiếp đối diện với nỗi bất hạnh của mình.

Sự thiếu vắng của người chủ nhà lập tức được cảm nhận rõ rệt: trong nhà không còn củi đốt. Darya buộc phải một mình vào rừng làm công việc vốn dành cho đàn ông.

Phần thứ hai («Ông già Giá băng mũi đỏ») giải thích nhan đề của toàn bộ trường ca.

Darya mải miết lao động. Để quên đi nỗi đau, chị đắm chìm trong những ký ức hạnh phúc của cuộc sống trước đây. Người phụ nữ dần dần không còn nhận ra mình đang nói mê sảng và trò chuyện với người chồng đã mất.

Chỉ sau khi hoàn thành công việc, chị mới nhận ra cái lạnh trong rừng khủng khiếp đến mức nào. Chị hiểu rằng đã đến lúc phải trở về, nhưng kiệt sức đến nỗi không thể cử động nổi.

Người phụ nữ bắt đầu chết cóng. Chị cảm thấy như chính thần Băng giá đang trò chuyện với mình. Chị cố chống lại và đáp rằng mình vẫn thấy ấm áp.

Darya đón nhận cái chết khủng khiếp giữa rừng với nụ cười trên môi, bởi ký ức cuối cùng hiện lên trong tâm trí chị là một mùa hè hạnh phúc bên gia đình.

Trường ca «Ông già Giá băng mũi đỏ» là một tác phẩm vô cùng bi thương. Nhan đề lấy từ thế giới cổ tích, nơi người ta thường hình dung một vị thần băng giá tốt bụng và công bằng. Nhưng Nekrasov, với tư cách một nhà hiện thực chủ nghĩa, chỉ quen nói lên sự thật.

Đối với người nông dân, giá rét không phải là một nhân vật cổ tích, mà là một thực tế khắc nghiệt của cuộc sống, thường xuyên dẫn tới cái chết. Đó là một cái chết không tự nhiên, xảy ra vì người nông dân bị buộc phải lao động trong bất kỳ hoàn cảnh nào, kể cả những điều kiện khắc nghiệt nhất.

Ý nghĩa của trường ca nằm ở sự kết hợp giữa tiếng nói tố cáo hiện thực xã hội tàn nhẫn với lời ca ngợi vẻ đẹp tinh thần của người nông dân Nga. Trong hình tượng Darya, Nekrasov đã tạo nên một trong những chân dung xúc động và cao đẹp nhất của người phụ nữ Nga trong văn học thế kỷ XIX.
(Nguồn: Рустих.ру Анализ стихов Некрасова)


Ảnh đại diện

Lời dẫn nhập (Nikolai Nekrasov): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Em lại trách anh trong câu chuyện,
Rằng dạo này không thân thiết nàng Thơ,
Toàn quan tâm thời sự ngày qua
Chỉ mê mải rong chơi, và giải trí.
Nếu do tính toán và chào mời trong cuộc sống
Thì chắc đâu anh xa lánh nàng Thơ,
Nhưng trời hay, liệu do tắt mất thiên phú thi ca
Sợi dây gắn chặt anh và nàng Thơ đã đứt?
Nhưng thi sỹ chưa thành người thân của dân chúng,
Đường anh đi chông gai và chẳng vững bền,

Anh biết cách không hãi lời vu khống triền miên,
Chính bản thân anh không quan tâm đến chúng;
Nhưng anh biết, trong bóng đêm tối sẫm
Trái tim ai đang quặn thắt thương đau,
Và khối chì đè nặng xuống ngực ai,
Rồi đầu độc cuộc sống ai rơi vào khổ ải,
Và dù cho đã vượt qua tất cả,
Trên đầu anh là bão tố mới đi qua,
Anh biết rồi, tiếng nguyện cầu và nước mắt của ai,

Đã gạt được, tránh cho anh mũi tên định mệnh…
Thời gian đã qua, anh đang còn mệt…
Dù anh chưa phải chiến binh không tỳ vết, toàn năng,
Nhưng anh ý thức được sức mạnh mình mang,
Anh từng có niềm tin nhiều điều sâu sắc,
Còn giờ đây anh đang nằm chờ chết…
Chẳng lý do gì thúc ép lên đường,
Chỉ để khơi dậy trong trái tim yêu thương
Nỗi lo lắng bi thương của số phận…

Ngay nàng Thơ của anh nay khiêm nhường, nhũn nhặn
Mà chính anh chẳng muốn an ủi, vuốt ve…
Khúc ca cuối cùng anh hát lên đây,
Để em nghe và tặng em tất cả,
Nhưng bài hát không hề vui hơn nữa,
Mà buồn hơn những khúc hát ngày xưa,
Vì một điều trong lòng thấy tối tăm hơn
Và tương lai hiện ra thêm tuyệt vọng…

Bão gào thét trong vườn, nhà mình trong gió đập,
Anh sợ rằng, bão quật ngã mất thôi
Cây sồi già cha trồng xuống lâu rồi,
Và cả cây liễu mẹ suốt đời vun xới,

Cây liễu này là chứng nhân gắn bó
Số phận anh em mình quá lạ thường,
Lá liễu trên cây đã đồng loạt úa tàn
Trong đêm tối, thật thương, mẹ mình nằm chờ chết…
Khung cửa sổ rung lên, loang loang ánh sáng…
Kìa, nghe như những hạt mưa đá lớn đang lăn!
Bạn hiền yêu, từ lâu đã hiểu rằng,
Ở đây chỉ gỗ đá là không than khóc…
...................


Ảnh đại diện

Gửi nhà thơ (Nikolai Nekrasov): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Tình yêu và Công sức vùi trong hoang tàn đổ nát!
Nhìn đâu cũng thấy phản bội, hận thù;
Còn anh im lặng, bất lực, sầu u,
Và thấy hổ thẹn trong lòng thiêu đốt.
Anh còn gửi lên trời lời trách móc
Về thiên phú may mắn được ban:
Sao đội cho anh vòng nguyệt quế vinh quang,
Khi tâm hồn mộng mơ, sợ hãi
Mà Trời không ban cho ý chí đấu tranh?..


Ảnh đại diện

Nói với Dina (Nhờ bạn mang giấy, bút, cùng dăm cuốn sách…) (Nikolai Nekrasov): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Nhờ bạn mang giấy, bút, cùng dăm cuốn sách!
Bạn yêu ơi! anh nghe kể chuyện rằng,
Người tù khổ hạnh vừa trút được xích xiềng,
Thì đổ xuống ngã liền chết gục.

Ơi Dina! Hãy giúp anh làm việc,
Lao động làm cho anh sống động hơn.
Kia là tranh đẹp đẽ đáng xem -
Em vẽ nhé, khi anh chưa lú lẫn!

Đừng thầm khóc! -Hãy tin vào hy vọng,
Hãy cười tươi, hát lên, như từng hát dạo mùa xuân,
Hãy đọc cho bạn anh nghe nhé, hệt xưa luôn,
Mỗi bài thơ mà em ghi lại được.

Em hãy nói, em hài lòng về người bạn:
Khi ăn mừng chiến thắng đã đem về
Trước bệnh tình đang làm khổ, dày vò,
Thi sỹ của em đã quên rồi cái chết!


Ảnh đại diện

Thư bị đốt (Nikolai Nekrasov): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Thư đang cháy! Làm sao còn viết lại,
Dù em cười rồi hứa hẹn sẽ viết ngay…
Liệu tình yêu có cháy rụi như đám thư này,
Khi con tim nghe theo tình yêu dẫn lối?

Cuộc đời chưa hề coi thư là giả dối,
Chưa chứng minh chúng là sự thật bao giờ…
Nhưng cánh tay vừa đốt thư, vẻ thờ ơ,
Cũng là người viết thư yêu tha thiết!

Em tự do chọn đường đi nước bước,
Anh không quỳ như nô lệ đớn hèn,
Nhưng em lần theo thang dốc ngược lên
Và táo tợn đốt đi cầu thang từng quen thuộc!..

Một bước điên rồ! Có thể là chí mạng…


Ảnh đại diện

“Tháng ngày qua, sao bức bối, nặng nề…” (Nikolai Nekrasov): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Tháng ngày qua, sao bức bối, nặng nề,
Thế giới già nua trên con đường định mệnh
Con người vô hồn đến kinh hoàng, cùng tận,
Người yếu đuối không cứu được lúc đường cùng!

Nhưng..hãy im, trong cơn giận công bằng!
Đừng nguyền rủa con người cùng thời đại
Nếu buông xuôi theo cảm xúc đưa đường mãi
Ta chết cùng thời cuộc trong nước mắt tràn…


Ảnh đại diện

Nói với người gieo tri thức (Nikolai Nekrasov): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Ơi người gieo tri thức trên cánh đồng nhân dân!
Liệu có phải anh coi ruộng đồng là cằn cỗi,
Hay hạt giống của anh kém cỏi?
Trái tim anh nhút nhát, sức lực cạn khô chăng?
Được thưởng công bằng mầm èo oặt, mong manh,
Sao mà ít hạt gieo là giống tốt!

Những gương mặt sáng trưng, tinh anh đâu hết,
Các anh đang ở đâu, với Bồ thóc đầy tràn?
Hãy nhắc ai gieo hạt trông yếu ớt, chàng màng
Mau xúc tiến việc làm càng mạnh nữa!
Gieo trí tuệ, điều lành, điều muôn thuở
Gieo hạt đi! Người cám ơn các anh
Sẽ là nhân dân Nga…với tất cả lòng thành…


Ảnh đại diện

Lời phán quyết (Nikolai Nekrasov): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

“…Ngay trên mảnh đất của mình được ban phúc
Những kẻ cùng đinh - nhân dân không hề hay
Giới thượng lưu vô hồn với hãnh diện thay,
Nhìn nhận các anh đầy lạnh lùng, khinh miệt,

Tiếng đàn thơ các anh vang lên vô ích,
Các anh là thi sỹ phía tối tăm -
Các anh ra đời mà chưa nhận được quyền năng
Được thế giới yêu thương và kính trọng!…”

Họ ném đá vào trái tim người Nga túi bụi,
Tất cả phương Tây nói như vậy về chúng ta.
Hãy đứng ra bảo vệ chúng con, ơi Tổ quốc thân yêu!
Hãy đánh trả họ!… Nhưng Tổ quốc ta im lặng.


Ảnh đại diện

Đoạn trích (Nikolai Nekrasov): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Tôi bỏ đi xiềng xích làm tê liệt đời mình
Là bạn bè, người ruột thịt, tổ ấm gia đình,
Tôi đến nơi người người tôn kính con đường của Chúa,
Nơi kẻ thù dễ sơ suất bị theo dõi.

Tôi thấy những đoàn quân đang rỗi nhàn;
Xong một ngày, vô tư lên giường ngủ bình an
Cả trẻ nhỏ, đàn ông và phụ nữ,
Các ngài thủ lĩnh gây chiến với nhau quyết tử…

Chỉ nghe toàn lời hoa mỹ, những chuyện cao siêu
Về chiến công…nhưng việc làm của họ thấy đâu?
Hay là chẳng có ai vượt qua cảnh nói suông, bất động?
Vậy mà tôi hiến dâng cả tâm hồn mình trọn vẹn!


Ảnh đại diện

Gửi bạn bè (Nikolai Nekrasov): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Số phận mình - tôi chấp nhận lẽ tất nhiên,
Ham muốn chẳng còn, sức chịu đựng nay cạn hết
Trước cơn đau tối tăm không sao chịu xiết!
Tôi chỉ mong được chết sớm càng hay.

Các bạn ơi, những bạn quý, thanh cao,
Đừng sống vô ích, cuối cùng, anh xuống mộ,
Hãy sống sao, để dân mang giày vỏ cây vẫn nhớ
Đến mộ anh, đi mòn lối, viếng thăm..


Trang trong tổng số 142 trang (1414 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: