Trang trong tổng số 142 trang (1414 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] ... ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi Tung Cuong ngày 17/06/2026 06:16
Đã sửa 3 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 18/06/2026 07:40
Nghe những lời ai oán khóc than
Từng tốp láng giềng kéo sang đông kín:
Đặt trước tượng thánh ngay cây nến,
Cúi gập mình làm lễ thánh xong xuôi,
Rồi ra về lặng lẽ, người nối người.
Nhóm này về, bước vào nhóm khác,
Khách thì đông cuối cùng tản hết.
Người nhà ngồi ăn bữa tối cho xong -
Chỉ có bánh mỳ, bắp cải, nước kvas chua chua.
Ông lão không để cho nỗi buồn vô ích
Hoàn toàn chế ngự mình suốt:
Ngồi lại gần ngọn đóm thông cháy hắt sáng xa,
Đưa tay nghí ngoáy sửa dép bị bong ra.
Thở dài liên hồi, thật lâu và nặng nhọc,
Bà lão trèo lên bếp lò ngả lưng một lúc
Còn Đarya, người vợ goá trẻ măng,
Đi xem hai con thơ nhỏ làm sao.
Suốt đêm trường đứng bên ngọn nến,
Viên trợ tế đọc kinh cầu cho người chết,
Tiếp giọng từ sau bếp lò cùng ông
Là tiếng dế kêu rin rít, nỉ non.
Gửi bởi Tung Cuong ngày 17/06/2026 05:54
Đã sửa 3 lần,
lần cuối bởi Vanachi
vào 17/06/2026 16:48
Khi nhà mặc cho người chết áo quần,
Không ai nói một lời lộ ra buồn tan nát,
Họ lảng tránh, không nhìn nhau tận mắt,
Những con người đang trong cảnh tang gia.
Việc khâm liệm cũng đã xong rồi mà,
Không cần gắng gượng giấu xa buồn bã,
Khi kìm nén trong lòng sục sôi lâu quá,
Ai cũng thổ ra như cuồn cuộn nước sông.
Không phải gió hú trong đám cỏ vũ mâu,
Không phải đoàn xe cưới đang nhộn nhạo, -
Người thân hét lên khóc Prokl nghe sầu não,
Cả nhà gào lên Prokl nhắc đến anh:
“Ôi chim câu cánh xám thân thiết của chúng ta!
Sao con nỡ bỏ cả nhà đi đâu vậy?
Về dung mạo, dáng người và sức lực
Trai tráng làng này chẳng ai vượt được con,
Con từng là chỗ dựa giúp cha mẹ lời khuyên,
Con làm việc hết mình trên đồng đất,
Con xởi lởi mở lòng luôn hiếu khách,
Biết thương con, yêu vợ, chẳng ai bằng…
Sao con ra đi, vội bỏ gia đình?
Đời ngắn ngủi, chưa từng đi đâu đó?
Con nghĩ sao mà nghĩ quẩn thế,
Nay làm bạn với đất mộ chôn sâu-
Nghĩ cạn đường, con bỏ lại mẹ cha,
Bắt con nhỏ mồ côi đi ăn xin vạ vật,
Chưa ai được rửa lau bằng nước mát,
Nay bắt người nhà tắm lệ nóng suốt đời
Rồi mẹ già chết trong cảnh đơn côi
Rồi cha già làm sao đây sống nổi,
Cây bạch dương trong rừng nay mất ngọn -
Vợ con nay khốn nạn mất chồng.
Con không yêu vợ hả, thật đáng thương
Con không xót con thơ… Mau trở dậy!
Ngay trên thửa ruộng nhà con yêu vậy
Mùa hè về, dậy gặt lúa đi con!
Con yêu vô cùng hỡi, hãy vung tay lên,
Hãy nhìn chúng ta như chim ưng đưa mắt,
Hãy rung mái tóc xoăn mềm như lụa tất,
Mở miệng ra toả vị ngọt tựa mật ong!
Cha mẹ chưng cất mật ong, hả dạ vui lòng
Và nấu thứ bia say ngon tuyệt,
Sẽ mời con ngồi vào bàn cùng thưởng duyệt:
“Ăn đi con, cả nhà yêu mến chờ mong!”
Chính mẹ cha sẽ ngồi xuống trước mặt con -
Ơi lao động chính của gia đình, còn là trụ cột!
Cả nhà ngắm nhìn con, không rời mắt được,
Đều lắng nghe, đón từng lời một của con….”
Gửi bởi Tung Cuong ngày 16/06/2026 06:03
Nắp quan tài để lại trong nhà,
Misha với Grisha đang rét run lẩy bẩy
Đành đưa tạm sang nhà bên gửi vậy
Và bắt đầu khâm liệm kẻ kém may.
Mọi người làm chầm chậm, tôn nghiêm thay
Tay bận bịu, vẻ buồn thương hiển hiện:
Không một lời thừa thốt ra khỏi miệng,
Không ai rơi một giọt lệ lộ ra.
Yên giấc rồi người đổ mồ hôi đã đi xa!
Yên giấc rồi người suốt ngày trên đồng ruộng!
Anh nằm đây chẳng lo toan, vướng bận,
Trên chiếc bàn trăng trắng gỗ thông,
Anh nằm yên, bất động, trang nghiêm,
Phía đầu là cây nến đang cháy sáng,
Trong chiếc áo vải thô rộng quá đáng,
Và đôi dép mới đan bằng vỏ cây gia.
Hai bàn tay lớn dầy những nốt sần chai,
Từng gánh vác bao nhiêu công việc nặng,
Gương mặt đẹp nhìn trông bình lặng,
Chỉ thấy thanh thản, chẳng đớn đau…
Và bộ râu dài trùm xuống tận bàn tay.
Gửi bởi Tung Cuong ngày 16/06/2026 05:54
Đã sửa 2 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 16/06/2026 16:28
Trong khe núi, bên dòng sông Gieltukha,
Ông già đuổi kịp bà nhà đi đằng trước
Và cất tiếng hỏi bà nghe để biết:
“Quan tài mua về có hợp hay không?”
Bà già thầm thì nho nhỏ đủ nghe
Đáp ông lão: - Bình thường, tàm tạm. -
Rồi cả hai chẳng nói gì, im lặng,
Xe im lìm, không tiếng động trôi đi,
Dường như còn e ngại điều gì
Mãi chưa thấy hiện hình làng xóm,
Ngay trước mặt có lửa soi lấp loáng,
Bà già làm dấu thánh giá cầu bình yên -
Ngựa giật mình né hẳn sang bên -
Đầu không mũ, hai chân đi đất,
Tay cầm đoạn cọc dài nhọn thật,
Bất ngờ ngay trước mặt hiện ra
Lão Pakhom - người quen mặt làng ta.
Dưới chiếc áo đàn bà đang mặc,
Tiếng xích đeo trên người nghe lạch cạch,
Lão dở người chống gậy lanh canh,
Gậy nhọn đầu chọc vào đất rắn đanh,
Rồi thương cảm bật thành mấy tiếng,
Thở dài nói:” Có việc gì mà lo lắng!
Anh ta làm nhiều việc giúp các người,
Bây giờ thì đến lượt các vị thôi,
Mẹ đi mua áo quan cho con chết,
Cha đào hố chôn con xuống huyệt,
Vợ ngồi khâu tấm liệm cho chồng
Cùng một lần phân việc đủ khắp người làm!…”
Lại ú ớ nói thêm mấy lời nhấm nhẳng
Gã bỏ chạy đến một nơi hoang vắng.
Tiếng xích buồn văng vẳng lan xa,
Bắp chân trần lấp loáng trong tuyết kia,
Gậy kéo vệt dài trên đường đi trăng trắng.
Gửi bởi Tung Cuong ngày 15/06/2026 06:19
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi tôn tiền tử
vào 16/06/2026 08:51
Cách đó bốn verrsta, ngay trong làng,
Cạnh nhà thờ, gió lộng hành quăng quật
Cây thánh giá bị bão giông va đập,
Một ông già nhắm chọn đất nơi đây;
Ông mệt rồi, việc chẳng dễ xơi,
Chưa kể: còn đòi tay nghề phải có -
Làm sao từ xa hiện ra cây thánh giá,
Làm sao ánh mặt trời rực rỡ soi quanh.
Chân lão vùi tới đầu gối dưới tuyết sâu,
Trong tay giữ xà beng và xẻng sắt.
Chiếc mũ rộng phủ đầy băng tuyết,
Cả bộ râu, hàng ria ánh bạc trắng ra.
Lão đứng im, mê mải nghĩ gần xa.
Đang có mặt ngay trên gò đất.
Quyết định rồi, Làm dấu cây thập ác,
Chỗ đào sâu xuống để đặt áo quan.
Lại làm dấu thánh một lần thêm,
Và dùng xẻng trước tiên gạt tuyết.
Đào đất ở đây phải dùng cách khác,
Đất nghĩa trang không giống đất đồng:
Cây thánh giá vừa gạt hết tuyết xong
Đất lại ụp lên thánh giá che phủ kín.
Ông lão gập tấm lưng già xuống tiếp,
Ông vẫn đào, làm việc luôn tay
Đất sét vàng, đào xuống, cứng như băng
Tuyết lập tức tràn ra sập xuống.
Quạ sà thấp tận sát chân ông lão,
Chọc mỏ lục tìm, quạ bước vội qua:
Đất cứng chạm nhau như sắt thép đập va -
Quạ bỏ đi không có gì ăn kiếm được…
Thật may quá, huyệt mộ đào xong đẹp, -
“Đúng ra, đâu phải ta đào chiếc mộ này!”
(Miệng ông già nói buột ra ngay)
“Đúng ra, không phải Prokl nằm đây chôn cất,
Giá không phải Prokl!…” Dáng ông lật đật
Cây xà beng tuột khỏi tay trượt rơi ra
Và lăn xuống hố sâu đầy tuyết trắng kia,
Lão vất vả mới lôi được cây xà beng khỏi hố.
Lên đường về… chân đang lê bước cố…
Mặt trời lặn rồi, trăng chưa thấy hiện ra…
Tựa như thế gian chết dần bốn phía quanh ta:
Vắng lặng, tuyết bay, mịt mờ, chạng vạng…
Gửi bởi Tung Cuong ngày 15/06/2026 05:32
Vẻ đẹp nàng thu hút tiếng ngợi ca,
Nàng vừa khéo léo lại vừa mạnh mẽ,
Nhưng bất hạnh đã làm nàng tàn héo
Hỡi người vợ của Prokl đã yên giấc ngàn thu!
Nàng kiêu hãnh không khóc lóc trước mặt ai,
Gắng chịu đựng vượt qua mất mát,
Nhưng tấm vải liệm vô tình thấm ướt
Bởi nước mắt rơi khi mũi kim thoăn thoắt đường khâu.
Giọt từng giọt lặng lẽ nhỏ xuống theo nhau
Trên đôi tay, ngón đưa nhanh nhẹn.
Tựa bông lúa để rơi không thành tiếng
Những hạt vàng chín rực của mình…
Gửi bởi Tung Cuong ngày 14/06/2026 15:06
Đã sửa 5 lần,
lần cuối bởi tôn tiền tử
vào 16/06/2026 08:49
Nhưng ở đây, nói về đàn bà nông dân thực
Ta đưa ra ý muốn nhấn mạnh vào,
Người đàn bà Slavơ trân quý, thanh cao
Nếu muốn tìm - ở đâu ta chả thấy.
Trong các làng quê Nga có nhiều phụ nữ
Mang trên mình nét bình thản, trang nghiêm,
Từng cử động đều có nét mạnh đẹp riêng,
Hệt nữ hoàng hiện qua dáng đi ánh mắt, -
Chỉ có kẻ mù mới không thấy tất,
Còn người tinh mắt chắc chắn nói rằng,
“Nàng đi qua như ánh thái dương sáng bừng!
Mắt nhìn như tặng ta bằng đồng rúp!”
Chính con đường mà ta đang bước
Toàn dân tộc chúng ta vẫn đang đi
Nhưng cảnh đời nghèo hèn với những bùn nhơ
Dường như không thể giây bẩn họ.
Họ vẫn đẹp, nở bừng trông rực rỡ,
Khiến ai nhìn cũng đều thấy ngạc nhiên
Má đỏ hổng, cao lớn, dáng thanh thanh
Mặc bất cứ áo quần nào đều thấy đẹp,
Làm việc gì cũng tinh thông, thành thạo.
Đói rét thế nào cũng vượt được qua
Luôn nhẫn nại, điềm tĩnh, ôn hoà…
Ta đã thấy có lần nàng cắt cỏ;
Mỗi nhát liềm - cỏ một ôm liền đổ!
Khăn trên đầu nàng trượt xuống bên tai,
Chừng như những bím tóc rơi sắp tuột.
Một thanh niên nhanh tay nghịch ngợm
Tung tóc nàng bay hất ngược lên cao!
Những bím tóc hung dày bật tung ra
Xoã phủ lên khuôn ngực nàng rám nắng,
Trùm kín luôn đôi chân trần duyên dáng,
Khiến mắt nàng nhìn không rõ chung quanh.
Nàng đưa tay rẽ mái tóc nhanh,
Nhìn chàng trai trêu mình đầy giận dữ.
Khuôn mặt uy nghiêm như trên tranh trách cứ!
Mặt đỏ bừng vì bực giận với thẹn thùng…
Nàng không chịu ngồi không những ngày thường
Nhưng không một ai còn nhận ra nàng nữa,
Nàng nở nụ cười tươi hết cỡ
Xua tan đi bao vất vả, nhọc nhằn.
Tiếng nàng cười vui vẻ chân thành
Rồi nàng hát, nhảy múa cùng tất cả
Đúng là bạc tiền không thể mua. “Niềm vui đó!”
Cánh thanh niên truyền tai nhau tiếng khen này.
Trong cuộc đua, chàng kị sỹ không theo kịp nàng ngay,
Nàng chìa tay giúp người trong hoạn nạn:
Chặn được cả ngựa hoang phí nước đại
Đang lao vào ngôi nhà lửa cháy bùng bùng!
Hàm răng nàng đẹp rực rỡ, đều hàng,
Hiện ra chuỗi ngọc trai càng lóng lánh,
Nhưng đôi môi hồng che đi khuất kín
Giấu nét duyên thầm trước mắt mọi người -
Nàng hiếm hoi mới nở nụ cười…
Không hề có thời gian ngồi lê đôi mách,
Bà hàng xóm gần nhà không dám
Mở lời xin mượn nồi đất vớI kẹp nồi;
Nàng không ưa những kẻ ăn xin biếng lười -
Quen rong chơi và không làm việc!
Trên người nàng càng nhìn càng hiển hiện
Tính đảm đang nghiêm khắc và sức mạnh nội tâm.
Trong ý thức nàng ghi chắc đinh ninh
Rằng sự cứu rỗi nằm trong lao động,
Và lao động trả công nàng xứng đáng:
Gia đình không lâm vào túng bấn, nghèo hèn.
Ngôi nhà là tổ ấm vững bền,
Luôn có nước kvas thơm ngon, bánh mì vừa nướng,
Các con khoẻ mạnh, đủ đầy ăn uống,
Ngày lễ đều có thêm thức uống, đồ ăn.
Người mẹ này đi nhà thờ lễ thánh rất chăm
Cả nhà cùng theo chân nàng đi trước:
Con hai tuổi ngồi im trên ngực,
Như ngự trên ghế nhỏ thật tự tin.
Đi phía bên, nàng ăn mặc tất tươm
Tay dắt bé trai theo lên sáu tuổi…
Ai chả ấm lòng nhìn vào cảnh ấy
Tất những ai yêu mến con người Nga!
Gửi bởi Tung Cuong ngày 14/06/2026 06:15
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi tôn tiền tử
vào 16/06/2026 08:47
Phận đàn bà gánh ba kiếp nặng nề,
Kiếp thứ nhất là lấy chồng nô lệ,
Kiếp thứ hai: sinh con nô lệ ra theo mẹ,
Kiếp thứ ba: phục tùng nô lệ trọn đời.
Và cả ba kiếp ấy thật ê chề
Ở nước Nga đều dồn lên người phụ nữ.
Bao thế kỷ đã qua - luôn hướng về hạnh phúc,
Mọi thứ trên đời liên tục đổi thay,
Chỉ riêng phận đời phụ nữ nghiệt cay
Thì Thượng đế lại quên không thay đổi.
Và ta phải thừa nhận hình tượng này co nhỏ lại
Hình ảnh người đàn bà Slavơ xinh đẹp, mạnh mẽ thay.
Số phận khiến nàng thành nạn nhân ngẫu nhiên ngay!
Nàng cam chịu âm thầm bao oan khổ,
Không hé cho người đời biết cuộc mưu sinh gian khó
Những lời than oán trách của mình, -
Nhưng với ta, nàng kể hết tâm tình!
Vì từ nhỏ, ta quen nàng, biết cả,
Nàng là hiện thân nỗi hãi hùng luôn chất chứa!
Sự mệt nhoài tích lại cả thế kỷ qua!
Ai vì nàng mà không nhỏ lệ nhoà
Thì kẻ ấy không còn trái tim trong ngực!
Gửi bởi Tung Cuong ngày 13/06/2026 19:54
Đã sửa 2 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 14/06/2026 06:08
Ý nghĩ quen thuộc của nhà thơ
Chạy nhanh trước, hình dung ra cảnh tượng:
Như được trùm bằng khăn vải liệm,
Túp lều chìm trong lớp tuyết bao quanh,
Trong lều là chỗ bê nằm dưới khoang,
Người chết đặt trên ghế băng bên cửa sổ;
Đàn con thơ dại chơi đùa ồn ào ngay đó,
Người vợ âm thầm khóc rấm rứt khôn nguôi.
Tay nàng nhanh thoăn thoắt đưa kim
Nối nhiều mảnh vải lanh làm khăn liệm
Tiếng nàng khóc than đều đều dịu nhẹ,
Như mưa dầm rơi không ngớt, lai rai
Gửi bởi Tung Cuong ngày 13/06/2026 19:47
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 14/06/2026 05:22
Ngựa Savraska sa chân trong đống tuyết dầy,-
Hai đôi dép vỏ cây đóng băng cứng lại
Và góc quan tài phủ chiếu nhô ra khỏi
Chiếc xe trượt tuyết ọp ẹp, đáng thương.
Một bà già đeo găng rộng khác thường,
Xuống xe dỗ ngựa Savraska mau thoát kẹt.
Lông mi bà lão long lanh băng giá hạt
Do trời giá băng - hẳn như vậy không sai.
Trang trong tổng số 142 trang (1414 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] ... ›Trang sau »Trang cuối