Trang trong tổng số 142 trang (1414 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] ... ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi Tung Cuong ngày 06/07/2026 06:37
Anh mất rồi, chưa sống trọn một đời,
Anh yên giấc, chôn chặt rồi dưới đất!
Mùa xuân đến, người người vui biết mấy,
Đón ánh dương rực rỡ soi chung,
Ánh mặt trời làm muôn vật sống lại tưng bừng,
Vẻ đẹp Chúa ban hiện ra càng lộng lẫy,
Ruộng đồng đòi lưỡi cày xới đất,
Cỏ đòi lưỡi a thu hoạch vào mùa!
Sớm tinh mơ, em vất vả, ra ruộng nhà,
Thậm chí chưa ăn, không mang gì cả,
Cày bừa đến tận đêm tối sẫm,
Tối mịt về sửa sang hái, liềm cùn,
Sáng lao ra đồng cắt cỏ luôn…
Chân ta ơi, hãy giữ chân vững nhé!
Đôi bàn tay trắng xinh, đừng than nữa!
Em một mình phải cố cho kịp thôi,
Một mình em ra đồng kiệt sức rồi,
Một mình làm việc đồng chưa thành thạo,
Có phải gọi đến anh, người yêu dấu!
Em cày bừa đã thành thục hay chưa?
Anh yêu ơi, ra đây nhé, hãy xem qua!
Cỏ cắt về đã khô hay còn ướt,
Cây rơm đánh xong có trông ngay ngắn?
Tay cầm bồ cào, em thiếp ngủ ngay
Tất cả những ngày trong vụ cắt cỏ này!
Chẳng có ai uốn nắn ngay phụ nữ!
Chẳng ai chỉ dẫn cho người goá bụa…
Gửi bởi Tung Cuong ngày 05/07/2026 18:08
.............
.............
“Anh yêu ơi! Con gái xinh xắn nhà mình
Xuân này, vào đội múa vòng rồi đấy
Masha đựợc đón lên tay nhờ bạn gái
Và bạn đung đưa con thoải mái, như bay!
Họ chơi trò đung đưa trên tay,
Rồi tung hẳn Masha lên không khí,
Gọi đúng thật là trò hoa anh túc chứ,
Rũ hoa anh túc cho bật hạt ra!
Masha nhà ta sẽ đỏ hồng da
Như bông hoa anh túc tung ra hết hạt
Với đôi mắt xanh với bím tóc vàng nhạt!
Con sẽ dậm chân và cất tiếng cười vang
Còn hai ta, em với anh,
Sẽ đứng ngắm nhìn con chơi thoả sức
Hỡi người em yêu thương hết mực!…
Gửi bởi Tung Cuong ngày 05/07/2026 06:59
Không phải thợ săn thổi tù và giữa rừng sồi,
Ồn ào nói cười như người liều lĩnh -
Miệng khóc rấm rứt, tay chặt cây lấy củi
Là người đàn bà goá bụa trẻ măng.
Chặt xong nàng quăng củi lên xe nhanh-
Chỉ mong chóng có xe đầy củi gỗ,
Chắc mải chặt, chẳng để tâm nhìn ra nữa
Nước mắt ròng ròng vẫn tiếp tục lăn đi:
Có giọt nước mắt rơi khỏi hàng mi
Cứ theo đà rơi luôn xuống tuyết -
Ngấm xuyên qua chui sâu vào đất,
Nhờ nung chảy thành lỗ thủng ngay;
Có giọt rơi xuống tận thân cây,
Lên khúc củi tay vừa hạ được
Nằm đọng lại như viên ngọc bự -
Trông trắng trong, chắc đặc, tròn tròn.
Lại có giọt long lanh khoé mắt soi luôn,
Như mũi tên lao nhanh qua má,
Như ánh mặt trời lung linh trong đá…
Đa rya vội vã làm việc cho xong.
Hì hục chặt, không cảm thấy rét run,
Không hề nhận ra chân đang lạnh cóng,
Hình bóng người chồng ngập tràn trong đầu óc,
Gọi tên anh, trò chuyện cùng anh…
Gửi bởi Tung Cuong ngày 21/06/2026 06:12
Ngoài cánh đồng không tiếng động, im lìm
Trong rừng thấy dường như thêm sáng sủa.
Càng vào sâu, cây càng cao hơn nữa,
Bóng cây đổ dài mãi, dài thêm.
Cây trong rừng, và ánh nắng, bóng dâm,
Cảnh vật lặng im, như trong hầm mộ…
Nhưng trông kìa, nghe cất lên ai oán rõ,
Tiếng tru trầm đục, thảm thiết lòng người!
Nỗi đau làm Đa rya buồn bã rã rời,
Khu rừng dửng dưng nghe lời than khóc,
Cứ vang lên, vọng đưa xa trong khoảng trống,
Và âm thanh nghẹn ngào, đứt quãng, run run,
Rồi mặt trời nhìn tròn hẳn, vô hồn,
Như ánh mắt màu vàng con cú vọ,
Từ trên cao nhìn xuống không thương xót
Trước nỗi đau tê tái bà goá đang mang.
Phải chăng dây tơ lòng trong đáy hồn nàng
Người đàn bà không may này đứt hết
Chìm mất hẳn trong rừng sâu heo hút
Không ai nghe, chẳng ai biết bao giờ,
Nỗi đau sâu sắc của người đàn bà
Nay goá bụa nuôi một đàn con nhỏ
Chỉ có lũ chim rừng nghe lỏm đủ,
Nhưng không dám kể ra cho tất cả mọi người…
Gửi bởi Tung Cuong ngày 20/06/2026 05:42
Trời giá băng, tuyết phủ trắng ruộng đồng,
Phía trước hiện lên cánh rừng màu đen thăm thẳm,
Ngựa Savraska chân đi lững thững,
Trên đường đi chẳng thấy một bóng người.
Tĩnh lặng làm sao! Trong làng vọng tiếng tận nơi,
Cứ như sát bên tai nghe tiếng rít,
Càng xe trượt vấp gốc cây ken két
Tiếng đập va, như thấy nhói trong tim.
Bốn phía chung quanh đã cạn sức muốn nhìn,
Đồng tuyết phủ toàn hạt kim cương óng ánh…
Trong mắt Đa rya lệ dâng đầy ắp-
Chắc chị đang loá mắt tại mặt trời…
Gửi bởi Tung Cuong ngày 20/06/2026 05:34
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi tôn tiền tử
vào 21/06/2026 05:40
Còn Đa rya sau lúc trở về nhà -
Dọn dẹp qua loa và cho con ăn uống.
Ôi trời ạ, nhà lạnh ghê lạnh gớm!
Vội vội vàng vàng đi nhóm bếp lò,
Nhìn mà xem chẳng còn chút củi trong kho!
Người mẹ đáng thương nghĩ xong quyết định:
Bỏ con đi càng thấy thương trong bụng,
Muốn chơi đùa với con một lúc rồi thôi,
Chẳng có thời gian nựng nịu để chúng vui.
Chị đưa con sang gửi nơi hàng xóm
Và đánh ngựa Savraska đi sớm,
Vào rừng kiếm củi để nhóm lò….
Gửi bởi Tung Cuong ngày 19/06/2026 06:03
Rồi đến khi thả xuống mộ áo quan,
Rắc đất lên trên phủ kín;
Tiếng khóc lóc, tiếng gào thét lớn,
Người ta tỏ tình thương người mất, nhắc tên
Người chết rồi bằng hết cách ngợi khen.
Chính lý trưởng, ông Xìdor Ivanưch
Cũng ái ngại phụ hoạ cùng phụ nữ,
“Cầu cho con yên nghỉ Prokl Xevastianuwch ơi!
Ông nói: - Anh là người tốt trên đời,
Sống ngay thẳng, điều chính là, thường đúng hạn,
Chúa phù hộ anh nhiều lần thoát nạn,
Đóng tô cho chủ chẳng chậm một ngày,
Nộp thuế cho Sa hoàng đủ đầy ngay!”
Dốc hết vốn nói năng ra thể hiện,
Vị trường thôn tôn kính ho lên một tiếng:
“Và đời người sao mà đến vô thường!”-
Ông nói thêm rồi đội mũ lên đầu luôn.
“Anh ngã gục… mà vốn đang mạnh khoẻ!..
Trước sau chúng ta rồi theo nhau đi cả!..”
Mọi người làm lễ thánh vái ngôi mồ,
Rồi nhân danh Chúa, lần lượt ra về.
Dáng cao lớn, gầy gò, tóc bạc,
Đầu để trấn, lặng câm, bất động,
Như pho tượng, đứng đó vị cha già
Bên cạnh mộ đứa con yêu quý trong nhà!
Rồi ông lão cùng bộ râu dài thượt,
Đi nhẹ nhàng dọc theo hai bên mộ,
Dùng xẻng san cho đất mặt bằng đều
Trong tiếng than rầu rĩ của bà già.
Rồi để con nằm lại nơi nghĩa địa,
Hai người già trở về làng, bước nhẹ:
“Buồn đau làm họ như say rượu, vẹo xiêu,
Nhìn mà xem!” - dân chúng bảo nhau.
Gửi bởi Tung Cuong ngày 19/06/2026 05:54
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi tôn tiền tử
vào 19/06/2026 22:13
…Nào Savraska, hãy đi thôi,
Hãy kéo dây thắng thêm chặt nữa!
Ngựa giúp việc cho chủ mình lâu quá,
Lần cuối cùng, hãy phục vụ cho xong!
Nghe kìa! đã điểm hai tiếng chuông tang!
Cha cố đang chờ, nào đi nhé!..
Bố mẹ già trông tả tơi, đau đớn thế,
Họ đi đằng trước tất cả mọi người.
Hai con thơ của người bố đã qua đời
Ngồi im lặng, không dám cùng than khóc,
Mẹ của chúng vẻ mặt trông mệt nhọc
Dẫn Savraska đi, cạnh quan tài, tay giật dây cương,
Đôi mắt chị mệt mỏi, trũng sâu thêm,
Chiếc khăn tang khâu bằng vải thô trắng,
Trông không trắng nhợt hơn màu da lắm
Quấn trên đầu bằng chứng mang tang.
Đi sau Đarya là hàng xóm nữ, nam,
Một nhóm dăm người theo lẻ tẻ
Chuyện với nhau rằng các con của Prokl như thế
Thân phận đường cùng, cũng thật đáng thương,
Rằng Đarya công việc chỉ nhiều thêm,
Rằng đến lúc chịu những ngày đêm tăm tối.
“Chẳng có ai để cậy trông, thương xót“, -
Mọi người đều có chung lối nghĩ này…
Gửi bởi Tung Cuong ngày 18/06/2026 05:48
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Vanachi
vào 18/06/2026 08:58
Từng có lần, trong một đống tuyết sâu
Ngựa phải đứng lâu nửa ngày chịu đựng,
Rồi lúc giá băng, khi nóng bức,
Từng ba ngày liền lần bước dưới nước sâu:
Chủ vội giao hàng phải đúng hạn mau
Chở hàng kịp đến nơi đã hẹn.
Giao hàng xong, trở về nhà gặp chuyện:
Chủ mất tiếng, người sốt nóng bừng bừng!
Mẹ già dùng nước lạnh từ chín con suốt trong buồng,
Dội lên người con chờ hạ sốt,
Rồi đưa con sang nhà tắm hơi chữa nốt,
Chẳng ăn thua, bệnh vẫn y nguyên!
Nhà vội mời nhiều mụ phù thuỷ thêm -
Người cho uống, người đọc thần chú, kèm xoa bóp -
Đều vô ích! Anh được đem đi chữa tiếp:
Ba lần chui qua ách ngựa đẫm mồ hôi,
Rồi dìm anh xuống hố băng giữa sông rồi,
Đặt anh nằm dưới chỗ đậu nuôi gà nữa…
Anh cam chịu theo nhiều cách chữa -
Bệnh vẫn nguyên, không uống, chẳng ăn!
Còn cách đặt người ốm cho gấu làm ông lang,
Để gấu giẫm lên người cho giãn xương, giãn cốt,
Đó là gợi ý của Phedia, người hành hương từ Xer gat
Tình cờ đang có mặt ở làng này.
Nhưng Đarya là vợ của Prokl nghe hết, phảy tay,
Đuổi vị khách này đi ngay cho sớm:
Chị đề nghị thử dùng một cách khác,
Ngay trong đêm tìm đến một nhà thờ ở xa
(Chỗ đó cách làng khoảng mười verrsta.)
Nơi có tranh thánh sao mà thiêng thế,
Có khả năng chữa lành hiếm thấy.
Chị ra đi, quay về sớm, vác cả tranh-
Chồng nằm cấm khẩu, không cử động, lặng im.
Mặc như sắp nhập quan, nhận lễ ban thánh thể
Nhìn thấy vợ, chỉ rên lên khe khẽ
Và lặng lẽ ra đi…
Gửi bởi Tung Cuong ngày 18/06/2026 05:39
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Vanachi
vào 18/06/2026 08:59
Bão tuyết ngoài trời gào rú tưng bừng
Từng cục tuyết ném vào khung cửa sổ,
Mặt trời hôm ấy mọc lên không niềm nở:
Buổi sáng này, nó là một chứng nhân
Một cảnh tượng buồn thật đáng thương.
Ngựa Savraska được thắng vào xe trượt,
Đang đứng rũ đầu ngay bên cổng trước,
Không tiếng khóc, chẳng thừa tiếng than
Dân khiêng người quá cố rời làng.
-Nào đi thôi! ngựa ngoan, Savraska nhé!
Kéo căng dây cương ra cho chắc thế!
Ngựa đã hầu ông chủ mấy năm rồi,
Lần cuối này, hãy phục vụ rồi thôi!…
Ôi cái làng Chistopole chuyên nghề buôn bán
Chủ mua ngựa khi mày còn non đang bú sữa.
Nuôi mày lớn lên nơi đồng cỏ thênh thang,
Và mày thành ngựa giỏi đáng khen.
Mày cùng chủ làm ăn quyết chí,
Chưa đến mùa đông, lo bột mỳ tích trữ,
Giữa đàn gia súc, trẻ cưỡi lưng mày,
Chủ cho ngựa cỏ cùng bột cám ăn ngay,
Ngựa giữ được dáng lưng cường tráng.
Đến khi hết việc ngoài đồng áng,
Khi đông về giá rét, mặt ruộng cứng băng,
Chủ với ngựa tìm việc lên đường luôn,
Rời nguồn lương nhà, làm thêm nghề vận chuyển -
Cũng gánh vác chịu bao điều cơ cực, -
Ngựa kéo xe chở hàng hoá nặng nề,
Thật không may, gặp bão gió ê chề,
Bao vất vả, rồi lạc đường phát hoảng.
Hai bên mạng sườn trơ xương hóp xuống
Còn in rõ vệt roi đánh trên lưng.
Nhưng bù lại, bên quán trọ ven đường,
Ngựa được xơi no nê yến mạch.
Đêm tháng giêng ngựa còn nghe được
Bão mùa đông gió thấu, rít từng cơn,
Và ánh mắt sói cháy sáng rực lên
Ngựa từng qua bên bìa rừng chứng kiến
Thân run lên, co rúm lại, đến hãi hùng,
Và thế rồi, vượt hết, mọi chuyện cũng xong!
Rõ ràng lần này, chủ mày xa chân, lỡ bước -
Mùa đông giá băng quật anh ngã xuống!…
Trang trong tổng số 142 trang (1414 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] ... ›Trang sau »Trang cuối