Trang trong tổng số 14 trang (136 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] ... ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 10/06/2018 15:43
Kìa trông con én nó bay,
Nó sa cành này, nó liệng cành kia.
Gã kia bước chân ra về,
Ta tiễn mình về đến quãng đồng không.
Trông theo nào thấy mà trông,
Nước mắt ta khóc ròng ròng như mưa.
Gửi bởi T.T.Kh ngày 20/07/2009 23:02
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi T.T.Kh
vào 02/08/2009 23:54
Trăng tà, tiếng quạ kêu sương,
Lửa chài, cây bến, sầu vương giấc hồ.
Thuyền ai đậu bến Cô Tô,
Nửa đêm nghe tiếng chuông chùa Hàn San.
Gửi bởi hongha83 ngày 31/12/2008 02:22
Cây mai rụng
Nghiêng giỏ nhặt mai
Cầu ta, ai đó hỡi ai
Tính sao cho kịp một nhời bảo nhau
Gửi bởi hongha83 ngày 31/12/2008 02:21
Cây mai rụng
Trên cành quả ba
Hỡi ai là kẻ cầu ta
Tính sao cho kịp ắt là ngày nay
Gửi bởi hongha83 ngày 31/12/2008 02:20
Cây mai rụng
Quả bảy trên cành
Áy ai là kẻ cầu mình
Tính sao cho kịp ngày lành hỡi ai
Gửi bởi hongha83 ngày 31/12/2008 02:13
Sông Kỳ nước chảy như tuôn
Cái rầm gỗ cối, cái thuyền gỗ thông
Ai ơi đi với ta cùng
Ra chơi đôi chút cho lòng đỡ lo
Gửi bởi hongha83 ngày 31/12/2008 02:11
Bên hữu thời có sông Kỳ
Ở về bên tả ấy thì Tuyền Nguyên
Ngọc đeo đi đứng ra nền
Hai hàm răng trắng tươi duyên miệng cười
Gửi bởi hongha83 ngày 31/12/2008 02:10
Bên tả thời có Tuyền Nguyên
Sông Kỳ thời ở về bên hữu này
Làm thân con gái xưa nay
Anh em, cha mẹ, có ngày xa xôi
Gửi bởi hongha83 ngày 31/12/2008 02:08
Von vót cái cần câu tre
Để câu ở bến sông Kỳ, ta chơi
Xa xôi lắm lắm mày ơi
Phải rằng không nhớ, nhưng đến nơi khó lòng
Gửi bởi hongha83 ngày 08/06/2008 08:44
Âu Dương tử đương đêm tựa án
Nghe tiếng đâu từ mạn tây nam
Giật mình lại thử nghe xem
Rằng: “Đâu có tiếng ai làm, lạ sao!
Thoạt lúc mới lào rào hiu hắt
Bỗng nổi to xô xát ầm tai
Tối đêm như sóng kêu ngoài
Như mưa như gió chuyển trời đến mau
Phải tiếng ấy? đụng đâu vang đấy
Sắt vàng đâu, nghe tiếng kêu ran
Ngậm tăm quân kéo đi tràn
Chẳng nghe hiệu lệnh, nghe toàn tiếng đi”
Bảo đồng tử: “Tiếng chi như vậy?
Thử ra sân coi thấy nhường sao”
Đồng rằng: “Vằng vặc trăng sao
Lại sông Ngân Hán ở cao giữa trời
Khắp bốn phía tiếng người chẳng có
Nghe tiếng đâu ở chỗ lùm cây”
Ta rằng: “Thôi thế, thương thay!
Tiếng thu là, đó lại đây làm gì?
Này thử ngẫm thu kia ai hoạ
Vẻ nhạt mờ khói toả mây thu
Thanh minh là dáng mùa thu
Trời cao sáng suốt kim ô một vừng
Khí thu lạnh ra chừng nghiêm nhặt
Như nhói xương, như cắt vào da
Non sông lặng phắc gần xa
Cảnh đìu hiu đó, chẳng là ý thu?
Bởi thu thế, tiếng thu như thế
Đã buồn thôi, lại kế ghê thay!
Biết bao xanh tốt cỏ cây
Mà pha sắc úa mà bay lá vàng
Làm cho đến tồi tàn rơi rụng
Khí trời thu quạ đụng mà kinh
Ôi thôi! Cây cỏ vô tình
Theo cơ tạo hoá, điêu linh có thì
Trong vạn vật giống gì thiêng nhất?
Người ta là động vật mà hơn
Ruột gan trăm mối lo buồn
Việc đời chuốc lấy muôn vàn nhọc thân
Trong khua đông tinh thần lay lắc
Lại đa mang gánh vác cho nhiều
Sức thua cũng cố mà theo
Trí khôn có một, lo điều gấp hai
Đã rằng thế thì thôi cũng phải:
Tấm hình hài còn lại thương sao!
Cây khô đổi vẻ má đào!
Phơ phơ màu trắng thay vào tóc đen!
Người đâu phải chất bền vàng đá?
Cùng cỏ cây sao khá tranh tươi?
Thân kia làm tội cho đời!
Vì ai mà giận chi trời, tiếng thu?”
Coi đồng tử gục đầu trên gối
Bộ ngủ say, ta nói mặc ta
Nỉ non giun dế quanh nhà
Cùng ta kêu góp một vài giọng than
Trang trong tổng số 14 trang (136 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] ... ›Trang sau »Trang cuối