Trang trong tổng số 14 trang (136 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Tự chí (Bồ Tùng Linh): Bản dịch của Tản Đà

Đai dây áo lá, họ Tam Lư ngùi cảm viết văn Tao; Thần rắn ma trâu, cậu dài móng ngâm nga thành bệnh nghiện. Thú ngâm vịnh thiên nhiên tự thích, câu dở hay có chọn làm chi? Ấy như thế, phải vậy.

Tùng: Một ngọn đèn xanh lửa đóm, hắt hiu tranh sáng với loài ma; Bao phen dặm cát bụi hồng, tất tả khêu cười cho lũ quỷ. Tài học ví đâu Can Bảo, sách Sưu thần muốn chép như ai. Tình hoài giống với Hoàng Châu, truyện ma quỉ thích nghe người nói. Nghe câu nào chép câu ấy, góp truyện ngắn nên tập dài. Ngày lâu càng lắm nơi gởi cho, người thích cho nên của tìm đến.

Nhiều quá đến: Rõ việc người đời hiện đó, lạ lùng nới cắt tóc còn thua. Cái lông trước mắt không xa, quái gở nước bay đầu chưa đến thế. Vung vênh lúc hứng, chẳng quản ngông cuồng. Chuếnh choáng vui lòng, kiêng gì ngây dại. Người đời ai đó, khỏi sao lắm kẻ cười ta ru. Nhưng ngã ba đường cái, dù truyện nghe câu được câu chăng. Mà hòn đá ba sinh thì hiểu có kiếp sau kiếp trước. Câu nói liều lĩnh chưa hẳn đã nên vì mình mà bỏ qua.

Tùng, trong lúc treo cung, tiêu đại nhân mộng thấy một vị Cồ Đàm gầy ốm, trần một cánh tay mà đi vào nhà, có miếng thuốс cao tròn như đồng tiền, dán ở nơi chỗ vú. Tỉnh thời Tùng đẻ ra, nốt ruồi đen đúng như thế.

Đã thế lại: Lúc bé gấy gò lắm bệnh, lớn lên số mệnh kém người. Sân nhà vắng lạnh như buồng sư. Bút mực kiếm ăn như cái bát. Lắm lúc vò đầu tự nghĩ: Có lẽ người nhìn mặt vào trong vách đá, chính là đời trước của ta ru? Hẳn chi rò rủa căn nhân, người trời vẫn chưa đây quả phúc. Mà mới gió đưa rơi rụng, giậu bùn nên nỗi tủi thân hoa. Sáu đường man mác, chớ nên cho lẽ đó là không vậy.

Chỉ như nay: Đêm vắng canh khuya, đêm tàn vạc bấc. Buồng văn gió lót, án lạnh ngờ băng. Góp da nách làm áo cừu, nổi khuấy U Minh câu chuyện cũ. Rót chén rượu vần quản bút, học theo Cô Phẫn sách người xưa. Trăm năm thân thế, như thế mong nhờ, nghĩ đáng ngùi thương vậy.

Than ôi! Sợ sương con én lạnh, ôm cây nào có ấm gì thân. Viếng nguyệt cái trùng bay, ấp triện còn mong hơi có nóng. Biết ta ai hỡi, có chăng nơi ải tối, rừng xanh.

Năm Kỷ Mùi, đời Khang Hy, ngày mùa xuân. Liễu Tuyền cư sĩ đề tựa.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Cam đường 1 (Khổng Tử): Bản dịch của Tản Đà

Rườm rà cái cây cam đường
Ấy quan Thiệu Bá xưa thường nghỉ ngơi
Chớ vin! chớ bẻ! ai ơi
Chớ ai cắt lá! chớ ai đẵn cành!


Bài dịch này Tản Đà dịch gộp cả ba chương thiên Cam đường.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Thái tần 1 (Khổng Tử): Bản dịch của Tản Đà

Đi hái rau tần
Ở gần bến khe
Đị hái rau tảo
Ở ngòi bên kia
Đựng vào những cái giỏ tre
Cái âu cái chã, ấy về nộm dưa
Dâng lên dưới cửa nhà thờ
Có cô bé nhỏ bây giờ đứng coi
Là người thành kính hơn ai.


Bài dịch này Tản Đà dịch gộp cả ba chương thiên Thái tần.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Thảo trùng 1 (Khổng Tử): Bản dịch của Tản Đà

Con thảo trùng nó kêu
Con phụ trung nó nhẩy
Mong chàng chẳng thấy
Áy náy nguồn cơn
Chèo lên trái núi Nam sơn
Ta hái rau quuết
Lòng lo khôn xiêt
Ta hái rau vi
Lòng ta thương bi
Mong chàng, chàng hãy còn đi
Mong chàng chưa thấy, ta thì nhớ thương
Bao giờ cho thấy mặt chàng
Cho ta vui vẻ nở nang tấm lòng.


Bài dịch này Tản Đà dịch gộp cả ba chương thiên Thảo trùng.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Thái phiền 1 (Khổng Tử): Bản dịch của Tản Đà

Rau phồn ở bến nước trong
Hái về làm việc trong cung công hầu
Như ai chăm chắm mái đầu
Nửa đêm gà gáy chực hầu nơi công
Đầu ai mái tóc thung dung
Khoan thai rằng ở nơi công ra về.


Bài dịch này Tản Đà dịch gộp cả ba chương thiên Thái phiền.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Thước sào 3 (Khổng Tử): Bản dịch của Tản Đà

Con thước có tổ
Con cưu ở đông
Cô về nhà chồng
Xe cưới hàng trăm.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Thước sào 2 (Khổng Tử): Bản dịch của Tản Đà

Con thước có tổ
Con cưu ở không
Cô về nhà chồng
Xe tiễn hàng trăm.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Thước sào 1 (Khổng Tử): Bản dịch của Tản Đà

Con thước có tổ
Con cưu ở trong
Cô về nhà chồng
Xe đón hàng trăm.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Lân chi chỉ 1 (Khổng Tử): Bản dịch của Tản Đà

Chân con lân
Trán con lân
Sừng con lân
Công tử có nhân
Công tôn, công tộc có nhân
Con lân chừ con lân!


Bài dịch này Tản Đà dịch gộp cả ba chương của thiên Lân chi chỉ.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Nhữ phần 3 (Khổng Tử): Bản dịch của Tản Đà

Con cá mè, sao mày đỏ đuôi!
Việc vua như lửa đốt sôi trong lòng
Thôi thời như lửa đốt lòng
Có cha có mẹ gần cùng với ta.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]

Trang trong tổng số 14 trang (136 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: