Trang trong tổng số 15 trang (144 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Giây phút vào đêm (Karl Marx): Bản dịch của Trần Đương

Ngọn đèn cứ cháy lặng im
Toả ra vầng sáng trong đêm dịu dàng
Hẳn là đèn hiểu ta chăng
Nỗi buồn cô quạnh đang giằng xé ta

Đèn nhìn, lặng lẽ, sâu xa
Tận vào trong đáy ngực ta đắm chìm
Khi mà những dáng thần tiên
Không còn đủ sức bay lên nữa rồi

Ấy là những lúc đèn soi
Ánh vàng lay lắt nhỏ nhoi mơ hồ
Trước lò than rực khổng lồ
Phải chăng đèn sẽ vật vờ, tắt đen?

Ồ đâu! Than đã ngủ yên
Có chăng là biển tình em vẫn ngời


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Gớt (Karl Marx): Bản dịch của Trần Đương

Từ những ngọn núi chập chùng, chót vót
Có một nhà thi sĩ đến cùng ta
Các quỷ thần không ngớt lượn gần xa
Ông vẫn bước mặt điềm nhiên, tóc bạc

Ông mỉm cười, nhìn không gian trước mặt
Nhìn những người đông đúc đứng quanh ông
Trong ngực ông, chừng sáng rõ vô cùng
Ông mỉm cười về giấc mơ của họ

Rồi ông nói thành lời, quật cường như bão tố
Và ngân vang như nhịp chuyển của mặt trời
Mặc các vị thần ẩn hiện trăm nơi
Cứ rực sáng trong những trò ảo thuật

Ông không muốn mang bầu trời xuống cho mặt đất
Mà để than hồng của đất đốt nóng tận trời cao
Những con người nhỏ bé phải tới được trăng sao
Họ hùng dũng trong lửa đời sáng tạo


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Chia tay mùa hạ (Johannes Robert Becher): Bản dịch của Trần Đương

Một làn gió lạnh từ xa
Thổi về đây, lướt trên da, nhẹ nhàng
Có gì làm khổ ta chăng
Ơi đàn chim vút qua ngàn dặm xanh

Nhìn lên: thăm thẳm mây lành
Điều chi dự cảm: sắp thành niềm tin
Mùa hè đẹp. Đã vút lên
Khúc ca đoạn kết - nỗi niềm chia tay

Trái tim chừng cũng đắm say
Như mùa hạ chín, áng mây rỡ ràng!
Từ trên cao, vọng tiếng chàng:
“Hè ơi, đẹp lắm! Cứ làm ta say!”


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Về cùng em (Johannes Robert Becher): Bản dịch của Trần Đương

Khóc mà không nước mắt
Theo ta trên dặm trường
Ngày xa em, tha hương

Lời em yêu nồng cháy
Làm anh như tê tái
Trong nỗi niềm khát mong

Lặng lẽ đến vô cùng
Anh đứng, chừng rũ xuống
Nỗi lặng im cầu khấn

Anh ngước nhìn môi em
Mở ra mà vô vọng
Một nỗi đau trào lên
Như vết thương thầm lặng

Bàn tay em run run
Đang dìu anh trở lại
Trong bao niềm ân ái
Của phút giờ chia ly


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Mối tình buồn (Johannes Robert Becher): Bản dịch của Trần Đương

Nào anh đâu có biết
Em là người anh yêu
Gương mặt nhìn thân thiết
Anh mang theo sớm chiều

Em có buồn trong anh
Như trong miền xa lạ
Nào anh đâu biết rõ
Anh là người em yêu

Điều em ban cho anh
Sẽ còn ban tiếp mãi
Em ơi, nào có phải
Bao điều anh nói ra

Hãy hỏi cùng gió xa
Trong chiều vàng đỉnh núi
Rằng: Gió kia đang thổi
Có thổi vì em không?

Nào anh đâu có biết
Em là người anh yêu
Nào anh đâu có biết
Anh là người em yêu


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Trên đường (Johannes Robert Becher): Bản dịch của Trần Đương

Hỡi các bạn, trên đường
Đang từ đâu bước tới
Sao cứ đi lầm lũi
Mang vật chi nặng nề?

Hỡi đoàn xe, trên đường
Đang lăn về đâu vậy?
Sao cứ lăn vậy mãi
Tới phương trời xa xăm?

Những nấm mộ bên đường
Không tấm bia, thập tự
Ai đang nằm dưới đó
Đất này ai đã chôn?

Cứ đi và đi mãi
Trời như đang tối dần
Đi bên nhau, lặng hỏi
Nói ra lại ngập ngừng


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Di chúc của nhà thơ (Johannes Robert Becher): Bản dịch của Trần Đương

Sau những năm trời chiến đấu gian lao
Đời tôi đã bước vào chặng cuối
Xin hãy cho tôi, Đất ơi, ca ngợi
Lần nữa thôi, rồi đất đón vào lòng

Xin chớ đọc một lời chi cả
Bên mồ tôi. Chỉ cất một bài ca
Mà bất cứ ai xưa nay từng đã
Thiết tha nghe trong mỗi căn nhà

Đám tang tôi, hãy cử hành cho sớm
Chớ phiền ai trong công việc của mình
Chỉ viết tên tôi, kèm theo ngày tháng
Bên mồ tôi- năm mất, năm sinh

Em của anh, dù không đợi, không chờ
Sẽ đến lúc, bên anh, em nằm nghỉ
Điều bí ẩn của riêng anh, em nhỉ
Chính là em, anh chẳng mất bao giờ

Ai lại dám cả tin và tự mãn
Rằng mai đây không một kẻ quên mình!
Anh tên gì, hỡi thời gian? Tên là: Quên lãng
Hạnh phúc biết bao nhiêu
Khi tự biết quên mình!


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Trong giờ phút cuối (Johannes Robert Becher): Bản dịch của Trần Đương

Trong giờ phút này, tôi xin bày tỏ
Tất cả những gì quan trọng nhất đời tôi
Rằng tôi muốn được hiến dâng nhiều nữa
Dù rất khiêm nhường, vì hạnh phúc Dân tôi!

Giờ phút cuối, đâu cần than vãn nữa
Về những điều chua chát, buồn đau
Đây là lúc, xin nói lời cảm tạ
Lần cuối cùng, trước lúc giã từ nhau

Xin cảm ơn Người - Nhân dân, về tất cả
Chính nhờ Người mà tôi trở thành tôi
Lời cuối cùng: thốt lên từ đáy dạ
Tôi đã vì Người mà chiến đấu không thôi!

Chỉ cái chết mới hòng cắt chia tôi
Khỏi Tổ quốc, Mẹ thân yêu, thần Bất tử!


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Bài ca đất mới (Johannes Robert Becher): Bản dịch của Trần Đương

Từ những mảnh lều xưa lụp xụp
Một ngày kia, các bác thợ cầy
Cùng hướng tới lâu đài, sánh bước
Đất ngời lên lễ hội vui vầy

Mặt đất tưởng như đang hồi sinh
Giải phóng hết ngai vàng thống trị
Những máy kéo, từng đoàn, cứ thế
Lật tung lên đất cũ quê mình!

Đất cũng hát, cùng ta, hoà nhịp
Khi ngày kia đã hết ngai vàng
Dân làng ta bước vào vụ gặt
Ca hát lên mảnh đất mỡ màng

Đời hết ách đè đầu, phục dịch
Cả loài ta làm chủ nhân gian!


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Những đôi giày từ xứ Lublin (Johannes Robert Becher): Bản dịch của Trần Đương

Trong tất cả những chứng nhân được đưa tới
Các hình ảnh này tôi có thể nào quên!
Khi chứng nhân bước vào, theo đội ngũ
Cả phiên toà đứng dậy, lặng im

Cả một đoàn, sóng đôi nhau lặng lẽ
Chúng tôi nhìn những bóng dáng trẻ thơ
Tưởng lúc đó vang lên bài ca con trẻ
Nghe xa xôi... như khúc nhạc nhà thờ

Đó là một chuỗi dài, sặc sỡ
Nối theo nhau, uốn lượn khắp gian nhà
Và sự lặng im muốn chìm sâu hơn thế nữa
Trong dáng đi này, trong tiếng trẻ thơ

Đi đầu là những dáng hình nhỏ nhất
Chúng bây giờ cũng mới tập đi
Những chiếc giày con như biết cười biết khóc
Chưa bao giờ tôi thấy cảnh tượng kia!

Tạt sang bên, một đôi giày nhỏ xíu
Muốn nghỉ hơi một chút dọc đường
Rồi đi tiếp. Những đôi giày thơ ấu
Nối thành hàng, như đang buổi hành hương

Ai cũng thấy: Những bàn chân vừa khớp
Chẳng bao giờ nhức nhối ở đây
Và những bàn tay chơi núm len, xúc xắc
Em bé nào chẳng thích đi giày!

Một đôi bằng nhung, một đôi bằng lụa
Có một đôi còn được kết liền
Chúng xúng xính bên nhau, sặc sỡ
Vui như đôi bạn trẻ hồn nhiên

Có dây buộc, có khuy cài, kẹp tóc
Những thân hình bé xíu, nhẹ như bông
Chúng đã đi, trong mưa dầm, lăn lóc
Tự lâu rồi, sũng ướt, lại khô cong

Tưởng như thấy bà mẹ nào đương ẵm
Đứa con thơ, trước một quầy hàng:
“Những chiếc giày vừa mềm vừa ấm
Đẹp làm sao! Xin mẹ sắm cho con”

“Mẹ cũng muốn... Nhưng chúng ta phải trả
Con ơi con, mẹ lấy tiền đâu?...”
Đến gần kia là một đôi giày gỗ
Đang nặng nề lê bước theo sau

Một chiếc tất được tết vao trong đó
Đầu gối ai mang một vết thương rồi
Giày tiếp nối - Ai nào hiểu rõ?
Cả tiếng rì rầm khúc nhạc xa xôi

Những đôi giày con cũng biết cười biết khóc
Cứ như trong cổ tích, tự thời nào
Như thuyền nhỏ, một chiếc giày đơn độc
Chở búp bê trong đó vẫy chào

Một đôi khác, hẳn là chú bé
Đã từng đi, từng nhảy, từng chơi
Đôi giày ấy, của bao đứa trẻ
Từng đùa vui tung bóng lên trời

Một chiếc ủng nhỏ nhoi lẻ chiếc
Không tìm ra bạn cũ nơi đây
Hẳn nó đã dọc đường chết rét
Vào cái năm tuyết trắng rơi đầy

Tận sau cùng, một đôi giày rách nát
Dáng mệt nhoài, vẫn gắng gượng đi
Một đôi giày trẻ con, xơ xác
Hẳn là đang muốn nói điều gì

Ôi những đôi giày không quê hương, không trẻ nhỏ!
Ai gửi tới đây, ai đã tháo nó ra?
Những bàn chân các em đâu rồi, tất cả?
Sao giày để các em đi chân đất ở nhà?...

Vị chánh án có thể trả lời câu hỏi đó
Ông nêu lên số trẻ bị thiêu
Vọng tiếng chuông của người quá cố
Các chứng nhân vẫn tiếp tục theo vào

Phát xít Đức từ lâu bị tống cổ
Và người ta tìm được những thứ này
Ở đâu ở đâu, bao nhiêu em nhỏ?
Muốn rõ ư, nghe tâm sự những đôi giày:

Đó là một toa xe tối tăm, u ám
Ngỡ một chuyến vui bằng xe lửa, cùng nhau
Nhưng sự thật nào ai tường tỏ
Chúng em tới đây trong tăm tối những nấm mồ

Chúng em đến từ nhiều đất nước
Có nhiều em đã bị mất giày
Một số em ngã lăn ra vì vấp
Trước khi các em tới được nơi đây

Người mẹ nói: “Đã bao tuần như thế
Chẳng có gì một chút để cầm hơi!
Giờ mẹ sẽ đi đun súp nhé...”
Và người đàn ông dắt chó tiếp lời:

“Rồi ai cũng sẽ tìm ra chỗ đứng
- Lão cười to - mà cũng ấm cả thôi -
Chẳng ai phải mất thì giờ lo lắng...”
Cho đến khi làn khói toả lên trời

“Các em sẽ chẳng thiếu gì hơi ấm
Chúng tôi đêm ngày đốt nóng ở đây
Xứ Lublin tràn đầy ngột ngạt
Ở đây ở đây khói toả đêm ngày”

Và tiếp đó là một mụ người Đức
Đón chúng em trong trại Lublin
Mụ nói đến “súp tiên” ngon nhất
Và cởi giày từng đứa chúng em

Khi chúng em bắt đầu kêu khóc
Mụ nói ngay: “Chớ có ngại ngần
Mặt trời sẽ bùng lên, sáng rực
Và các em được phép bước chân trần

Các em tưởng tượng xem, và hãy nghe mụ kể:
Các em vẫn rất xinh, dù chẳng có giày!
Hơi nóng ở đây tràn trề, đấy nhé
Mặt trời sẽ mang hơi nóng lại ngay

Kìa các em vẫn khóc ư? Tệ quá!
Ai làm các em đau? Những búp bê xinh?
Ta là một người Đức từ trong truyện cổ
Là một nàng tiên xinh đẹp hiền lành!

Thôi nhé, đến giờ rồi, mau xếp hàng nghiêm chỉnh!
Ai làm gì đâu mà quỳ gối, các em?
Đứng lên chứ, hát lên, chẳng cần cầu nguyện
Mặt trời hồng đang toả sáng Lublin

Mụ người Đức xướng lên một bài hát
Vuốt váy phẳng phiu rồi vượt trước chúng em
Và ở đó, nơi mặt trời như thiêu đốt
Đứng trước nhà, mụ đếm lại từng em

Hàng trăm em đánh trần trong xà lim chật chội
Tiếng các em kêu bỗng ngưng tắt nửa chừng
Rồi những đôi giày con được đem xếp lại
Mang đến kho, thành tàng trữ của riêng

Thế là nên một cửa hàng rồi đó
Cái trại giết người ở xứ Lublin
Những tù nhân, những đoàn người phẫn nộ
Và - một mặt trời nước Đức đã mọc lên

Những người chết xưa kia muốn trả thù, gào thét
Trên nước Đức này sẽ rầm rập bước chân
Họ sẽ toả ra, từ xa, tít tắp
Và các đôi giày cũng nhịp bước hành quân

Hàng nghìn chú lùn đi trong hàng lớn
Nối tiếp nhau thành một đoàn tàu
Và nơi đâu lũ côn đồ lẩn trốn
Các chú lùn cũng dẫm nát, chẳng tha đâu!

Các chú men theo cầu thang, từng bậc
Xông vào từng ngõ ngách, căn phòng
Bọn sát nhân như bị trói ghì, phủ phục
Và run lên trước tội ác khôn cùng

Mặt trời sẽ bừng lên, chói sáng
Sự thật làm mọi người thêm dũng cảm, bền gan
Đó là tiếng khóc của trẻ thơ bất tận
Một điệu hát xuống mồ, từ miệng các em

Chuyện đã rõ. Các em thơ bị giết
Những chứng nhân đều vạch mặt chỉ tên
Và tất cả, chẳng ai quên được hết
Những đôi giày từ xứ Lublin


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]

Trang trong tổng số 15 trang (144 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: