Trang trong tổng số 14 trang (138 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [7] [8] [9] [10] [11] [12] [13] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Hạnh phúc (Louise Glück): Bản dịch của Trần Đức Phổ

Chàng và nàng đang nằm trên chiếc giường trắng
Buổi sáng, Tôi nghĩ vậy
Rất nhanh họ sẽ tỉnh giấc
Lọ hoa trên chiếc bàn cạnh đấy
Hoa loa kèn, ánh nắng
Đọng vũng trong mỗi cuống
Tôi nhìn chàng quay sang nàng
Hình như gọi tên nàng
Nhưng lặng lẽ nụ hôn gắn chặt trên môi
Bên cửa sổ
Một, hai
Tiếng chim hót
Và nàng trở mình, cơ thể của nàng
Thấm đẫm hơi thở chàng

Tôi mở bừng mắt, anh đang ngắm nhìn tôi
Khắp căn phòng
Ánh nắng nhảy nhót
Nhìn khuôn mặt em kìa, anh nói
Ôm anh vào lòng
Ngắm nhau như soi gương
Anh bình lặng làm sao! Và nồng ấm
nhẹ nhàng giăng phủ lên đôi ta.


Ảnh đại diện

Vì rằng đã yêu (Bob Dylan): Bản dịch của Trần Đức Phổ

Người khôn thường nói, kẻ ngu xông vào
Nhưng anh không thể không trao tình này
Đứng ngoài cuộc, anh sẽ là tội đồ
Nếu anh không thể trao em tình này?

Như dòng sông phải chảy về biển cả
Em yêu, đúng vậy thôi, mọi việc an bày
Hãy nắm tay, anh dâng em tất cả
Bởi anh không thể không trao tình này


Ảnh đại diện

Để gió cuốn bay (Bob Dylan): Bản dịch của Trần Đức Phổ

Trước khi ta được thành người
Phải qua bao nẻo đường đời đắng cay?
Trước khi trên cát ngủ say
Phải qua mấy biển hỡi bầy hải âu?
Trước khi bị cấm mãi sau
Bao nhiêu đại bác thi nhau nổ đoàng?

Đáp từ, con gió cuốn ngang
Đáp từ, cơn gio đã mang đi rồi

Trước khi biến thành biển khơi
Bao nhiêu năm tháng núi đồi trải qua?
Trước khi loài người tự do
Bao nhiêu niên kỷ hồ đồ dã man?
Rồi như giả vờ tối tăm
Bao nhiêu lần đã âm thầm quay lưng?

Đáp từ, cơn gió dửng dưng
Đáp từ, cơn gió thổi tung đi rồi

Trước khi nhìn tháy bầu trời
Phải bao nhiêu bận con người ngước lên?
Trước khi nghe tiếng khóc rên
Con người cần phải có thêm tai à?
Bao giờ để hắn ngộ ra
Quá nhiều sinh mạng thành ma lâu rồi?

Đáp từ, chỉ gió mà thôi
Đáp từ, chỉ gió từng hồi thổi bay...


Ảnh đại diện

Tình anh trao em (Bob Dylan): Bản dịch của Trần Đức Phổ

Khi mưa rơi trên khuôn ngà
Trần gian lúc ấy như là mỗi em
Xin trao vòng tay ấm êm
Để người thấu hiểu dịu mềm tình anh

Đêm về sao sáng long lanh
Mắt em đẫm lệ một mình cô đơn
Triệu năm anh mãi vẫn ôm
Để cho em biết chưa mòn tình chung

Dẫu rằng em cứ dửng dưng
Nhưng anh sẽ chẳng ngại ngùng đợi em
Hiểu từ giây phút đầu tiên
Rằng em rồi sẽ gắn liền cùng anh

Cho dù lên thác, xuống gành
Cho dù đói rét, nhọc nhằn cũng cam
Không gì là chẳng thể làm
Để cho em biết thật tâm tình này

Bão giông cuồng nộ bủa vây
Cồn cào biển động, tiếc thay dặm trường
Tự do ngọn gió đổi luồng
Hẳn là em sẽ tỏ tường lòng anh

Ước mơ, hạnh phúc sẽ thành
Những gì có thể anh dành cho em
Cùng trời cuối đất anh tìm
Để cho em biết trái tim chân tình


Ảnh đại diện

“Ước chi nhớ được ngày đầu...” (Christina Rossetti): Bản dịch của Trần Đức Phổ

Em ước làm sao nhớ buổi đầu
Từng giờ từng phút ở bên nhau
Cho dù sáng tỏ hay mờ nhạt
Mùa hạ hay đông nguyện sở cầu

Tình đã trôi nhanh chẳng khắc ghi
Em không lường được cũng do vì
Thơ ngây chưa biết chồi hoa nụ
Chưa nở, bao mùa xuân vút đi

Chỉ cần gom lại một ngày thôi
Một ngày kỳ diệu nhất trong đời
Rồi có tan theo cùng tuyết lạnh
Lòng em lưu dấu mãi khôn vơi

Bây giờ còn nhớ tay ai chạm
Cái chạm đâu tiên của cuộc đời.


Ảnh đại diện

Tô Hiến Thành (Tự Đức hoàng đế): Bản dịch của Trần Đức Phổ

Trượng phu trọng nghĩa rẻ khinh tiền
Giúp nước phò vua một dạ chuyên
Lời nói ngàn vàng khi hấp hối
Gương trong tranh sáng với người hiền


Ảnh đại diện

Ngô Tiên Chủ (Tự Đức hoàng đế): Bản dịch của Trần Đức Phổ

Lớp sóng Bạch Đằng giặt giáp binh
Bắc Nam phân giới tạm thanh bình
Sáu năm tạo dựng nhiều công sức
Nhờ cậy Tam Kha hỏng nghiệp mình


Ảnh đại diện

“Em yêu anh trước rồi anh mới yêu...” (Christina Rossetti): Bản dịch của Trần Đức Phổ

Tình em trao trước, tình anh sau
Nhưng sao em vẫn thấy ngọt ngào
Cất lên tiếng hát, hồn bay bổng
Vút cao hơn cả cánh chim câu

Ai thiếu nợ ai khó rạch ròi
Tình em ắt hẳn đã lâu rồi
Tình anh ngày tháng thêm sâu đậm
Yêu anh, em cố đoán mò thôi

Anh như thấu hiểu cả lòng em
Và nhất quyết yêu chẳng tị hiềm
Cho dẫu là gì anh cũng mặc
Đếm đong chỉ làm khổ đôi tim

Tình yêu chân thật chẳng chia phân
“Tình của em” hay “tình của anh”
Vì bởi nếu chia phân đôi ngã
Tự do luyến ái sẽ tan tành

Cả hai là một, một là hai
Chẳng “của em” mà chảng “của tôi”
Là bởi tình yêu sâu, mãnh liệt
Cả hai cũng chỉ một cuộc đời.


Ảnh đại diện

Hầu hết đều lầm lỗi (James Lenihan): Bản dịch của Trần Đức Phổ

Hôm qua, tôi bắn hắn
Và quá đỗi ngạc nhiên
Điều lạ lùng xảy đến
Oà khóc rất hồn nhiên

Anh ta còn trẻ lắm
Sợ trong mắt chưa vơi
Xa quê hương nước Đức
Chết Hoà Lan, xứ người

Gia đình anh chẳng biết
Có nguyện cầu cho anh?
Người chết, và kẻ giết
Ơn Chúa! Họ chưa nhìn!

Bên anh, tôi quỳ xuống
Và cầm lấy bàn tay
Tôi cầu xin tha thứ
Anh có hiểu lòng này?

Chiến tranh là như thế
Anh và tôi kẻ thù
Nếu tôi không nổ súng
Anh chẳng bắn tôi ư?

Tôi nhìn anh lịm giấc
Và lay gọi: “Anh ơi!”
Nhưng anh khẽ thở gấp:
“Mẹ!” – chỉ có một lời.

Hôm qua, tôi bắn hắn
Và ngạc nhiên rụng rời
Một phần tôi chết hẳn
Khi anh ấy lìa đời.


Ảnh đại diện

Trì thượng (Bạch Cư Dị): Bản dịch của Trần Đức Phổ

Gái non khoả mái chèo lơi
Trộm hoa sen trắng xinh tười đem về
Vô tình bỏ ngỏ không che
Nước trong lồ lộ cái khe lá bèo!


Trang trong tổng số 14 trang (138 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [7] [8] [9] [10] [11] [12] [13] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: