Trang trong tổng số 2 trang (16 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Thọ Nguyễn bồi tụng (Hoàng Ngũ Phúc): Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Truyền thống gia đình trí sĩ gia,
Về hưu vẫn trọn giữ nghiệp nhà.
Cửa vàng, vườn rộng, trong thanh gió,
Đồng xanh, nhà thoáng, chiếu êm hoa.
Nước bình huyền thoại sông Thiên Đức,
Dạo non trăng soi chuyện Lạn Kha.
Sớm đẹp, ân cần thăm lão bạn,
Yên lòng quan hưu, vui mừng ta.

Ảnh đại diện

Tặng Trần Danh Tiêu (Hoàng Ngũ Phúc): Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Bỏ áo vào triều lúc thiếu niên,
Cả đời được dùng vốn nhờ duyên.
Thận, cần ghi nhớ trong tam pháp,
Thanh cao đủ, dừng, mến nhị hiền.
Nghỉ quan hưởng nhàn nơi khói sóng,
Ấm lạnh lui về thú điền viên.
Thanh nhàn xưa nay trọn đời phúc,
Trời cho khoẻ mạnh ấy phúc tiên.

Ảnh đại diện

Khiển hoài (Sầu nhãn khán sương lộ) (Đỗ Phủ): Bản dịch của Nguyễn Minh

Mắt u buồn lặng nhìn sương móc
Thành lạnh căm hoa cúc nở xinh
Gió trời lay gẫy cành dương
Người xa nhà khóc khi vương vấn kèn
Nước im lìm bóng in gác thẳng
Núi mờ mờ biên cảnh xế tà
Đêm về chim đến từ xa
Quạ không chỗ đậu kêu la om sòm.

Ảnh đại diện

Mái ấm (Tuệ Thiền): “Mái nhà xưa” (Phật tính)

* Phật tính: Trạng thái tỉnh thức-tĩnh lặng của Tâm; trạng thái tâm não giải thoát khỏi mọi khuôn định; trạng thái viên giác-diệu dụng.

* Kính mời đọc thử một trích đoạn trong Chúng Ta Thoát Thai Từ Đâu (E-rơ-nơ Mun-đa-sep - giáo sư tiến sĩ y học (Nga), nhà bác học lớn quốc tế; dịch giả: Hoàng Giang; nxb Thế Giới, 2009):
“Tôi và Va-lê-ri Lô-ban-cốp (chuyên gia vật lí trường) thảo luận nhiều về đề tài này. Dưới đây tôi xin trình bày kết quả của những cuộc thảo luận đó.
(...) Dần dà trong quá trình tiến hoá trong thế giới tế vi XUẤT HIỆN ĐU-KHƠ - là khối năng lượng tâm thần kết đông dưới dạng các trường xoắn, có thể bảo toàn vĩnh cửu trong mình một khối lượng thông tin to lớn. Nhiều đu-khơ tạo thành giữa chúng những mối liên hệ thông tin và tạo ra KHÔNG GIAN THÔNG TIN TOÀN THỂ, tức Cõi kia (…).
(…) Cùng với sự tạo ra con người bằng nỗ lực của thế giới tế vi (Cõi kia), các dạng sự sống đơn giản hơn cũng được tạo nên ở thế giới vật thể - con vật, côn trùng, cây cỏ v.v… Nguyên lí tạo thế giới thực vật và thế giới động vật vẫn như vậy - bằng cách cô đặc dần các dạng trường xoắn đơn giản hơn của Cõi kia.
Liệu con người trong thế giới vật thể có thể sống thiếu Cõi kia không? Sau khi tạo bộ gen và nhờ đó tiến hành quá trình tái tạo con người (sinh đẻ đứa trẻ) trên Trái đất, đu-khơ giữ lại cho mình chức năng tư duy chủ yếu. Trong quan niệm tôn giáo, sau khi đứa bé chào đời đu-khơ nhập vào đứa trẻ và ấn định những năng lực tư duy chủ yếu của con người. Nghĩa là, CHÚNG TA SUY NGHĨ CHỦ YẾU NHỜ VÀO ĐU-KHƠ SỐNG Ở THẾ GIỚI TẾ VI. Nhờ năng lượng thế giới vật thể (ăn uống), não người có khả năng vặn các trường xoắn của thế giới tế vi và như vậy hỗ trợ đu-khơ trong quá trình tư duy. Ngoài ra, não còn tạo các trường xoắn phụ hình thành đu-sa (sinh trường) ở dạng các thể thanh bai và các thể khác hỗ trợ cơ thể người hoạt động. Sau khi xác thân chết, nhiều bộ phận tạo thành đu-sa (các thể thanh bai) cũng bị phá huỷ, CÒN LẠI ĐU-KHƠ THÌ BAY VỀ CÕI KIA và tiếp tục sống ở thế giới tế vi để rồi lúc nào đó lại bước vào kiếp mới. Vậy là con người, sau khi được tạo ra trong thế giới vật thể nhờ các “nỗ lực” của thế giới tế vi, LÀ SỰ KẾT HỢP các hình thái sự sống ở thế giới vật thể và thế giới tế vi.
Mọi ngưòi đều biết rõ khái niệm KARMA (NGHIỆP), tức là các “vết tích” của các tiền kiếp để lại trong đu-khơ. Giai đoạn trần thế ở thế giới vật thể, ĐU-KHƠ CÓ THỂ HOÀN THIỆN MÀ CŨNG CÓ THỂ THOÁI HOÁ. (…) Chính con người khác biệt với con vật ở chỗ: bộ máy tư duy của con người có nhiệm vụ hoàn thiện đu-khơ (đưa vào đó nhiều thông tin xây dựng) và bằng cách đó, hoàn thiện hình thái sự sống ở thế giới tế vi. Nói cách khác, là đứa con thể xác của sự sống nơi thế giới tế vi, CON NGƯỜI CÓ SỨ MỆNH thông qua thế giới vật thể THÚC ĐẨY SỰ TIẾN BỘ nơi thế giới tế vi. Con người được tạo ra cũng là bởi lẽ đó.
Rõ ràng là, về tầm mức, HÌNH THÁI SỰ SỐNG nơi thế giới tế vi (Cõi kia) cao hơn đáng kể so với sự sống ở thế giới vật thể. ĐU-KHƠ BẤT TỬ là một xác nhận.
(…) Nền khoa học hiện đại đã đạt tới tầm mức nhận thức được tôn giáo và hiểu rằng, học thuyết con người phát sinh từ con khỉ của Đác-uyn quá thô thiển, còn tôn giáo chẳng là cái gì khác ngoài một cách trình bày phóng dụ tri thức của các nền văn minh cổ đại.
(…) Tôi tuyệt đối tin rằng sự sống vật thể trên trái đất đã được tạo ra bằng cách hồn cô đặc dần. Mọi học lí cho rằng, sự sống trên trái đất xuất hiện do những phân tử phức tạp tự phát sinh và cô đọng thành những cơ thể sống, không vững vàng, xét cả trên quan niệm tôn giáo lẫn quan điểm vật lí học và hoá học hiện đại”.

* “TRƯỜNG Ý THỨC LÀ CƠ SỞ của mọi hiện tượng trong Tự nhiên, bởi vì KHE HỞ TỒN TẠI GIỮA mọi electron, MỌI Ý NGHĨ, mọi khoảnh khắc thời gian. KHE HỞ LÀ điểm khống chế, SỰ TĨNH LẶNG Ở TÂM của sáng tạo, nơi vũ trụ liên kết mọi sự kiện. (…) Chúng ta cần nhớ NGUỒN GỐC CHUNG của mình. Tinh thần con người suy thoái khi chúng ta hạn chế mình trong một kiếp người và giam trong một thể xác. Trước hết chúng ta là tâm trí và tinh thần (…)”. (Sự Sống Sau Cái Chết – Gánh Nặng Chứng Minh; Deepak Chopra-tiến sĩ y học; dịch giả: Trần Quang Hưng).

* (Trong các trích đoạn từ sách của 2 nhà khoa học, những chỗ chữ in hoa là do tôi nhấn mạnh, vì cảm hứng).

Ảnh đại diện

Tặng Mai Danh Tông (Hoàng Ngũ Phúc): Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Ta coi danh lợi thứ giết người,
Phen này quyết hội lão ngoài đời..
Có thể bao dung đang mờ tối,
Song chưa lùi bước trước gian lao.
Bỏ lại ngựa chiến ta không nỡ,
Áo gấm về quê ông vui sao!
Hành tàng đúng mực, người quân tử.
Hứa Do Sào Phủ tiết thấp cao.

Ảnh đại diện

Hữu hoài Thai châu Trịnh thập bát tư hộ Kiền (Đỗ Phủ): Bản dịch của Phan Ngọc

Đất Thai Châu cách ba sông lớn.
Suốt sáng chiều, sóng cuốn gió bay.
Trịnh công dù có về đây,
Vừa già lại bệnh, chẳng hay thuộc đường.
Xưa chim âu thường bơi trên nước,
Giờ như con thỏ mắc lưới vây.
Mạng mình họ nắm trong tay,
Xót đau, chỉ biết giả ngây, giả cuồng.
Quỷ một chân sườn non chực sẵn,
Dài như cây, chú rắn rình mồi.
Thành côi đứng đó than trời,
Tháng năm ai sẽ là người bên ông?
Lũ yêu quái khó lòng chống cự,
Bậc tài danh vẫn cứ thiệt thòi.
Kê khang, Nguyễn Tịch cụ ơi,
Cái dòng dõi ấy bị đời ghét ghen.
Nơi góc biển, lại quèn đành chịu,
Tóc bạc phơ, mắt yếu đã mờ.
Mũ vàng, chiếc áo xanh kia,
Gãy lưng mang đội có gì là nên?
Thôi chén rượu, bạn quen từ nhỏ,
Ngươi vì ta thay chỗ bạn thân.
Nhìn nhau muôn việc đều lầm,
Đất trời đảo lộn âm thầm cả hai.

Ảnh đại diện

Tế Xuyên thuỷ tổ từ (Hoàng Mông): Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Thời Ngô từ sách Lam Sơn,
Duơng, Ngô, Lê, Nguyễn, Phạm, Trần, đến đây.
Khẩn đất hoang trải ngàn ngày,
Âu vì kế sống cũng bày ra thôi.
Thành quan hạch sai dịch rồi,
Có nhà trộm cướp chẳng thôi rình mò.
Hạ giới đâu phải mơ hồ,
Cõi âm chưa hết nỗi lo lúc về.

Ảnh đại diện

Đề Trịnh huyện đình tử (Đỗ Phủ): Bản dịch của Nguyễn phước Hậu

Huyện Trịnh đình ven bờ suối sâu
Tựa bên cửa sổ hứng dâng cao
Mây ngăn sen núi lan đường lớn
Trời sáng xuân râm phủ liễu mầu
Gần tổ sẻ đồng khinh én lẻ
Dưới hoa ong núi bám người bâu.
Muốn đề thơ khắp cành xanh trúc
Chiều xuống lẻ loi sợ khổ sầu.

Ảnh đại diện

Hí tặng Văn Hương Tần thiếu phủ đoản ca (Đỗ Phủ): Bản dịch của Nguyễn Minh

Nhớ năm phò vua non Thái Bạch
Khi tan chầu trọ khách cùng nhà
Coi nhau ruột thịt thiết tha
Mỗi lời đều nói mình là thi gia
Nay hai kinh đã là yên ổn
Gặp lại tuy mình khổ nhưng vui
Đêm qua hoan lạc say vùi
Nhiều tài như trước sao tôi cứ nghèo

Ảnh đại diện

Hí tặng Văn Hương Tần thiếu phủ đoản ca (Đỗ Phủ): Bản dịch của Phan Ngọc

Năm ngoái tại hành cung, chân Thái Bạch,
Đi chầu về, cùng nhà khách, tôi anh.
Thương yêu nhau như ruột thịt chân tình,
Bài thơ nào cũng khen mình thi bá.
Ngày hôm nay hai kinh thu lại cả,
Gặp nhau trong gian khổ, hiểu lòng ai.
Tối hôm qua nhậu nhẹt thực là vui,
Tài tuy lắm, cứ long đong cực khổ.

Trang trong tổng số 2 trang (16 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối