Quyền lực manh nha như mạng nhện,như cọng rơm khô hoang hoải bắt đầu thăm dò ngóc đầu dậy ,lạng lách luật lệ dưới sự sắp đặt của một lối nhìn lề phải.Ánh nhìn ấy hoang tưởng tự hát tự ru tự khen nhau luẩn quẩn...
Cái quyền lực âm thầm dồn nén đâm lên,đâm ngang,đâm xuống,trườn lăn ở mọi địa tầng để giả vờ tìm thời cơ vụt lên chế ngự
Cái quyền lực trộn ánh và bóng tối để ẩn chứa,làm mờ nhoè hư thực xây lâu đài tráng lệ cho những giấc mơ nô lệ ùa vào
Quyền lực lề phải được nuôi dưỡng bằng những giọt sương cô từ máu và mồ hôi rồi quay lại hành hạ những giọt sương...
Vàng son rồi cũng qua đi Câu thơ ẩn dật cháy khi bão lòng
Dâú chân người lính bước từ trong tiếng bom,tiếng súng ,tiếng vọng ngàn năm của những linh hồn ngã xuống và bước qua vũng máu phía Nam phía Bắc...
Dấu chân người lính bước từ lời ru đằm thắm trong nền nhạc của guốc võng bào mòn...Từ trường học,sau khi nhấm nháp sách vở và ánh mắt mẹ cha...Từ tuổi thơ cực nhọc và đói rách nhưng no đủ sẻ chia...Từ ánh mắt và hương con gài trỗi dậy khát khao hiệp sĩ...
Dấu chân người lính bước ra từ những luật lệ và cao hơn là danh dự "Đã mang tiếng ở trong trời đất..."sẵn sàng ra đi không trở lại Ở mọi thời đại chỉ có người lính là chổ dựa của niêm tin
Vàng son rồi cũng qua đi Câu thơ ẩn dật cháy khi bão lòng
Dâú chân người lính bước từ trong tiếng bom,tiếng súng ,tiếng vọng ngàn năm của những linh hồn ngã xuống và bước qua vũng máu phía Nam phía Bắc...
Dấu chân người lính bước từ lời ru đằm thắm trong nền nhạc của guốc võng bào mòn...Từ trường học,sau khi nhấm nháp sách vở và ánh mắt mẹ cha...Từ tuổi thơ cực nhọc và đói rách nhưng no đủ sẻ chia...Từ ánh mắt và hương con gài trỗi dậy khát khao hiệp sĩ...
Dấu chân người lính bước ra từ những luật lệ và cao hơn là danh dự "Đã mang tiếng ở trong trời đất..."sẵn sàng ra đi không trở lại Ở mọi thời đại chỉ có người lính là chổ dựa của niêm tin[/quote]
XIN TIẾP NỐI
Người lính biết hiến máu mình cho lịch sử Cho sự tồn vinh của dân tộc giống nòi Thơ ca ơi hãy xây dựng những tượng đài Chỉ có thế họ mới trở thành bất tử