Thạch Động là một danh lam thắng cảnh ở Hà Tiên. Tương truyền Thạch Động là nơi Đại Bàng giam giữ công chúa và chính Thạch Sanh đã giết Đại Bàng cứu công chúa tại đây. Những câu thơ cuối Thanh Trắc Nguyễn Văn đã xếp thành hình bậc thang và tạo hiệu ứng âm thanh, nhằm miêu tả đường lên Thạch Động chông chênh cùng với tiếng chuông chùa âm vang trong chiều.
Hà Tiên thu đến rồi em Đường lên Thạch Động chông chênh nắng vàng Mây chiều rủ gió lang thang Bẽ bàng lá giận khẽ khàng rụng rơi.
Đá xanh xanh bám đỉnh trời Giọt tan lách tách ướt lời đưa trao Câu quen quen đến ngọt ngào Câu thương thương đến bứt nhàu cỏ may.
Cầm tay rồi lại dắt tay Dìu nhau qua hết tháng ngày buồn tênh Nẻo lên .......lối xuống .............gập ghềnh Chuông rền Thạch Động ...................bồng bềnh khói sương.
Hà Tiên 1997 (Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Ghi chú: ảnh Thạch Động và ảnh minh hoạ sưu tầm từ internet
Xin giới thiệu tuyển tập thơ Phù Sa Của Gió - NXB Văn Nghệ ấn hành năm 2007.
Thanh Trắc Nguyễn Văn góp mặt cùng với 11 tác giả thơ khác. Tuyển tập thơ Phù Sa Của Gió hiện nay Thanh Trắc Nguyễn Văn không còn giữ quyển nào, nên không thể nhớ hết những bài thơ đã đăng trong Tuyển thơ.
Năm 2007 nhà thơ Trần Ngọc Hưởng (Hội viên Hội Nhà Văn Việt Nam) có mời nhà thơ nữ Thái Thanh Nguyên và Thanh Trắc Nguyễn Văn tham gia vào Tuyển tập thơ Phù Sa Của Gió do anh chủ biên. Mười một nhà thơ góp mặt trong tập thơ tuy có người không gặp mặt nhau ngoài đời nhưng đều biết nhau đã lâu. Thanh Trắc Nguyễn Văn nhiều lần đã có thơ cùng đăng chung trên một trang thơ của các Tạp chí hay các tờ báo trong và ngoài nước với các anh chị như nhà thơ Trần Ngọc Hưởng, nhà thơ nữ Thái Thanh Nguyên, nhà thơ Kha Ly Chàm, nhà thơ trẻ Trương Trọng Nghĩa...
Khi ta về cơn sốt đất đang cao Đồng tiền quẳng ra trên những đống gò ao bãi Quán xá lềnh khênh Nhạc tình rơi vãi Giữa dòng đời ai nghiêng ngả Ngả nghiêng?
Từng ngôi nhà hối hả mọc chông chênh Vội thay mặt chủ sau mỗi lần được giá Vườn ruộng ông cha giờ cháu con đem mặc cả Tấc đất tấc vàng Trong hai tiếng bán buôn.
Khi ta về nước mắt mẹ đang tuôn Một hố lầy hoang cũng giật giành xỉa xói Anh em nhìn nhau nghi ngờ soi mói Chửi rủa trước nhà Dao búa sau lưng.
Mẹ một đời người vẫn buôn thúng bán bưng Thương đàn cháu đói lại đường xa chạy gạo Đất chưa hoá vàng đã từng giờ rỉ máu Bao nhân nghĩa cuộc đời theo nước lã trôi sông.
Khi ta về biết em nhớ hay không? Hàng dâm bụt tuổi thơ đã không còn đó nữa Một bức tường vôi mảnh chai găm tua tủa Ngăn trở lòng người Cứa nát những vì sao.
Ta bàng hoàng nghe vị đắng nỗi đau Đất cao giá biến nụ cười em băng giá! Người yêu cũ nay bỗng dưng xa lạ Hỏi tại người Hay tại đất Mẹ ơi?
2000 (Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Ghi chú: Ảnh nữ diễn viên Tăng Thanh Hà sưu tầm từ internet
Chuyện xưa kể rằng dưới trần gian có một anh chàng nhà giàu rất kén vợ đẹp, nổi tiếng lên đến tận thiên đình! Ngọc Hoàng Thượng Đế bèn cho công chúa út xuống trần gian với lời dặn: “Nếu hắn biết thế nào là cái đẹp, ta cho phép con làm vợ hắn 20 năm. Còn nếu quá 3 năm hắn vẫn không biết thế nào là cái đẹp hoàn mỹ, con hãy cho hắn một bài học rồi về trời!”
Công chúa út xuống trần liền hoá làm một cô gái mặt mũi bình thường đến xin làm người hầu cho chàng nhà giàu. Với tính tình hiền dịu, thông minh và đảm đang không bao lâu cô gái được rất nhiều người khen ngợi. Chàng nhà giàu thấy cô gái không đẹp, lại là người hầu nên vẫn có ý không thích. Sau này nghe những người lái buôn đồn công chúa nước Xiêm rất đẹp, chàng nhà giàu liền đem của cải lên thuyền quyết đi cầu hôn công chúa nước Xiêm!
Ở lại nhà, cô gái hầu hoá thân trở lại thành công chúa út với sắc đẹp tuyệt trần. Thất vọng với nhan sắc của công chúa nước Xiêm, chàng nhà giàu trở về và bàng hoàng trước nhan sắc của công chúa út. Chàng vội chạy đến quỳ xuống cầu hôn, nhưng đã quá muộn vì đã đến hạn 3 năm. Công chúa út bay về trời, chàng trai chỉ còn nhặt được chiếc khăn tay của nàng. Tương tư và tiếc nuối khiến chàng nhà giàu bị bệnh qua đời và biến thành con rắn mối (theo Kho Tàng Cổ Tích Việt Nam, soạn giả Nguyễn Đổng Chi)
Đã có lần em gọi nhẫn Và xoay Giữa đêm đông lạnh lẽo Anh vẫn hiện đến bên em Kể em nghe chuyện cô bé Lọ Lem Chuyện hoàng tử, bảy chú lùn và nàng Bạch Tuyết.
Đã có lần em gọi nhẫn Và xoay Trên sa mạc chói chang cát bỏng Anh vẫn hiện đến bên em Dịu dàng trao ly kem Trao em niềm tin yêu và vị ngọt.
Đã có lần em gọi nhẫn Và xoay Trong bụi mù bão táp Anh vẫn hiện đến bên em Lau khô từng giọt lệ ướt lem Khoác áo ấm lên đôi vai gầy lạnh buốt.
Rồi một lần em gọi nhẫn Và xoay Cùng đám bạn hú gào diễu cợt Em chợt bàng hoàng thảng thốt Chiếc nhẫn trên tay đã vỡ vụn Gãy lìa…
1996 (Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)