Yêu đương thật lắm nẻo đường. Chỉ không một ngả đời nhường cho Tôi. Thôi đành ngồi đếm sao rơi, Làm thơ một kiếp để đời lãng du. Ái ân đẹp tựa ngàn thu, Một lần yêu đẹp đủ bù tuổi xuân. Mai sau chuyển kiếp hồng trần, Liệu còn chăng nữa ái ân bên nàng.
GẶP GỠ Em như cánh én mãi trôi, Lạc vào lối nhỏ gặp đời Độc Cô. Duyên tình đẹp tự ý thơ, Ngóng trông đôi lứa đợi chờ tháng năm.
HẸN HÒ Có ai giờ biết hẹn hò. Chở em đi dạo bên bờ sông đêm. Ghé chân quán nước bên thềm. Biên Hòa khi ấy trời thêm sáng ngời. Sông khuya đẹp tựa muôn lời, Nhìn xa vẫn thấy ánh đèn vợi cao. Ai cười mới đẹp làm sao, Chẳng hay nó đã lạc vào hồn Tôi.
NỖI NIỀM Thôi thôi Tôi đã yêu rồi. Bao ngày cô độc nay đời mộng mơ. Ai làm xe nỗi đợi chờ. Tình duyên đang nở ngỡ thơ lại về. Đắm say giây phút đam mê, Dâng tay cản gió nguyện thề có em
TÌNH ĐẾN Bao ngày cứ mãi ấm êm, Tình yêu kết trái vào đêm lạ trời. Bên nhau thỏ thẻ mấy lời. Vai Tôi em tựa làm nơi ngụ tình. Nhìn em cô bé đẹp xinh. Nụ hôn chìm đắm lửa tình quấn thân. Đường về em cứ ân cần, “Cảm ơn tất cả” và gần nhau thêm. Tình yêu ai đẹp về đêm. Thời gian chảy mãi gợi lên mặn nồng.
CHỐN THIÊN ĐƯỜNG Yêu đương tìm chốn thiên đường, Để cho đôi lứa uyên ương gửi lòng. Xẻ ngang xẻ dọc xẻ cong, Lần đường tôi chạy vòng vòng phố đêm. Đến khi em thấy mỏi mềm, Tấp vô ghé lại bên thềm nghỉ chân. Vừa hay chốn ấy thật gần, Thiên đường từ đó bao lần du dương.
CÓ LÚC (SO TAY) So tay em bảo giống không? Ngây thơ Tôi đáp tay chồng chứ đâu. Ngỡ rằng ngỏ ý nông sâu. Nhưng em vội tiếp một câu lạnh lòng. (Đ… c. t…. b.) Vừa nghe, em dứt lời xong, Hững hờ Tôi thấy như trong bể sầu. Nhìn em một thoáng lâu lâu, Tôi đành cười gượng gật đầu ngó đi. “Uh cho cứ tưởng vậy thì, Ở đời … … nhiều khi cũng cần”.(hai từ khó viết)
Em ơi anh biết em sầu Nhưng làm sao được "Vì dâu hỡi trời?". Anh người kém chữ kém lời, Không cho em được một đời sướng vui. Thôi đành chấp nhận rút lui. "Mong em đừng mãi chôn vùi ước mơ." Nửa đời chỉ biết làm thơ, Nên lòng ôm hận "Bây giờ làm sao?".
Mái trường xưa! Mái Trường ngày xưa, nay có dịp ghé thăm Trông phong cảnh bốn bề còn tươi mát Nhưng buổi ngày xưa theo tiếng hát vọng về
Trong cơn gió bóng người xưa thấp thoáng Mối tình đầu vang vọng đâu đây Cơn gió thổi ru hàng cây khẽ nói Nàng xa ròi tìm chi nữa người ơi Nghe tiếng gió sao long lệ rơi Cô đơn đứng giữa trời sâu thẳm Thả hồn bay tìm lại chốn xưa
Ba năm rồi, bao ngày nắng ngày mưa Kỷ niệm còn hay đã mất chưa Xin hãy đến để cùng Tôi an ủi Kẻ cô đơn đứng lại giữa sân trường (Thái bình, Tháng 10/2002 khi đang học lớp 12H)
NGÀY XA LỚP Có ai hay; Dòng đòi thi vẫn cứ trôi đi Kỷ niệm kia theo đó vào dĩ vãng Để cho Tôi với tháng ngày còn lại Chỉ u hoài nhớ những tháng ngày xưa
Bạn bè ơi, bạn đã biết hay chưa Lớp 10H chúng ta vừa gặp gỡ Tưởng như từ phút trước mới qua Mà thấm thoát sắp ba name rồi đó Tình bạn đẹp cũng mới vừa chớm nở Hãy đang còn bỡ ngơ trước tuổi xuân Ta xa cách biết bao giờ gặp lại Tháng ngày qua còn nhớ mãi không nguôi
Các bạn ơi; Ngày xa lớp đã sắp đến rồi kia Ta hãy nở những nụ cười sảng khoái Để ngày mai chúng ta còn nhớ mãi Những bạn bè của lớp học hôm nay (Thái bình, tháng 4/2003)
Tiểu sử một thời thơ: Có mấy ai biết một người khi khi khổ đau, khi buồn sầu thì họ phải làm gì đâu chứ. Tôi cũng vậy, có biết bao nỗi buồn cứ giữ kín trong lòng minh. Có lẽ cũng bởi vậy tôi bắt gặp những lời thơ làm tôi cảm động, kể từ đó "Thơ" đã trở thành sở thích riêng tư của mình. Khi rớt tốt nghiệp cấp 2 và đi học lại. Tôi bắt đầu giữ lại những bài thơ do chính mình làm:
(Bài thơ được coi như đầu tay) MIỆT ĐỜI Tôi nguyện giữ nguyên câu thề xưa cũ Quyết vùng lên trong báo tố cuộc đời Nhớ khi xưa từng moat lần gục ngã Đứng lên di từng bước chạnh đau long Ngảng lên trời hỏi trời cao chảng thấu Cúi xuống đất thì đất lặng im lìm Nỗi đa nào cứ ứ đọng trong tim Mà hổ thẹn với long mình, bè bạn Tôi bơ vơ giữa muôn ngàn buồn bã Từng bước đi ôi sao quá nặng nề
Ôi giờ nay; Tôi đang cần một niềm tin thân ái Mà không ai lên tiếng động viên long (Không nhớ rõ ngày tháng. Năm 1999)
CHIẾC CẦU TUỔI THƠ Con đường nhỏ bên dòng sông lấp loáng Và cây cầu bao ngày tháng Tôi qua Đã giữ lại biết bao là kỷ niệm Cửa chúng Tôi đương tuổi học trò Con đường nhỏ có hàng cây hoa cỏ Dòng sông xanh in bóng tháng ngày qua Ôi! Tuổi học trò giờ đã gần xa Lòng bỗng thấy niềm bâng khuâng chợt đến
Buổi chiều nay Tôi đứng lại trên cầu Nghe đâu đây cơn gió thổi âu sầu Dòng sông vắng trông đượm buồn khó tả Có lẽ vì Tôi sắp phải rời xa Tháng 4 năm 2003
TIẾNG CƯỜI CỦA GIÓ Mộng làm chi khi mộng ấy không thành Đã biết vậy sao làng ta vẫn mộng Vẫn mơ hoài dù đâu có ai hay Trong men rươu thì say đâu có nói Trong men tình mà sao say, sao nhói biết bao Nhớ đêm nào còn nghe ai khẽ nói Để giờ nay thấy đau, tháy nhói Thấy cuộc tình “Tôi bất khả tay” Trong men say có ai người hiểu được Nỗi vô tình Tôi khẽ đặt trong đêm Trong men say tiếng ai đó gọi bên Phải chăng đó là tiếng cười cửa gió Hay tiếng cười cửa chính kẻ đương say. Biên Hòa, ngày 02 tháng 4 năm 2005
TRỐNG VẮNG SUY TƯ Mặc đời trôi theo năm tháng khổ đau Thân bước đi trong những nỗi u sầu Ôi một khối u sầu sao khó hiểu Lòng suy tư trôi dạt biết về đâu Nhìn cuộc đời chỉ toàn thấy khổ đau Chỉ toàn thấy lòng buồn cô vắng Ôi cuộc đời với bao là cay đắng Giữ thân ta trong trống vắng niềm vui Giữ thân ta chôn vùi trong gió bụi Rồi để ta lủi thủi bước đi sao ?
Ôi cay đắng “Bao nghẹn ngào cay đắng” Lòng ta buồn nên trống vắng suy tư Nhìn cuộc đời biết thực hay hư Hay ảo mộng đời ta là thế. Biên Hòa, ngày 16 tháng 4 năm 2005
NỖI TƯƠNG TƯ Tìm em khắp chốn đó nay Mong ngày gặp lại dãi bày tương tư Đêm dài heo hút chốn xưa Một mình ngồi lặng có thừa năm canh Biên Hòa, tháng 7 năm 2011
BỂ KHỔ Tự cổ đa tình gieo trăm khổ Ngược lệ ngăn sầu vọng cố nhân Mỉm cười bạc kiếp phong trần Lấy vui đan áo che phần nhớ thương Biên Hòa, tháng 7 năm 2011
SẦU ĐỜI Lức . . Buâng . . . khuâng, tự hỏi cuộc đời Sao . . không . . thể, quên người đang nhớ Nên đời sầu vô cớ thế thôi Ta chẳng thà như gió khắp nơi Theo màn đêm luôn phủ bầu trời Cho không thấy, cho đời chẳng thấy Kẻ đang sầu mang nỗi xót đau Biên Hòa, tháng 4 năm 2012
Chúc mừng Độc Cô Tử - Vũ Văn Bình đã đến với Thi Viện có trang thơ và những bài viết đầu tay rất chân thực với lòng Bình , Chúc Bình mạnh khoẻ hạnh phúc thành công trong cuộc sống , và có nhiều cảm xúc về thơ được thể hiện qua nhiều bài mới trên trang thơ của Độc Cô Tử - Vũ Văn Bình , thân mến chào bạn ! HP : 13-01-2013