Trang trong tổng số 8 trang (76 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [5] [6] [7] [8]

Ảnh đại diện

Poet Hansy

https://1.bp.blogspot.com/-BP6Df4SufTo/XRmWIU5guhI/AAAAAAACIWY/yliFtpS-UwMysFMl5NW_dUEq8uVjJEIUQCLcBGAs/s640/0.1.jpg


MINH HIỀN


https://1.bp.blogspot.com/-1M0qPhbvrl8/XRmWdza8sKI/AAAAAAACIXE/gD3-MRNrXlIwId2kcgyCtn8au553IzsSgCLcBGAs/s640/1.3.jpg


https://1.bp.blogspot.com/-Heq_7Kx99qQ/XRmWR7pSeJI/AAAAAAACIWk/i-lh5RouWyoRCM-S5PlBpCUjW_4qfWHtQCLcBGAs/s640/0.5.jpg


https://1.bp.blogspot.com/-niLGGIDDMfY/XRmWpzf2uMI/AAAAAAACIaA/6KKEsQH6vig6BrvAR6Ae201vdQV71OM-QCLcBGAs/s640/43.PNG

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Poet Hansy

NHẤT TỰ VI SƯ

Toả rạng lòng con nét chữ Thầy
Nhân từ đức độ bổng trầm hay
Ngùi thương khoả vẹn ngào thơm ấy
Cảm mến vuông tròn đẹp đẽ thay
Bảng phấn theo đời nương cõi bụi
Chương vần mãn kiếp lộng hồn ai
Hằng đêm nghĩ ngợi tìm tia sáng
Toả rạng lòng con nét chữ Thầy

Toả rạng lòng con nét chữ Thầy
Hoa người phả mượt giữa trần ai
Ngôn hành thoả bụng thầm yêu quá
Nẻo đức nghiêng mình dễ phục thay
Bút nghĩa lừng thơm nhiều nẻo lộng
Nghiên tình khoả ngọt những điều hay
Vài khi ngoái vọng thời son trẻ
Toả rạng lòng con nét chữ Thầy

HANSY

*
Thầy giáo và nghề dạy học đã được xã hội Việt Nam tôn vinh từ xa xưa, qua câu tục ngữ quen thuộc: “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” (một chữ là thầy, nửa chữ cũng là thầy), hàm ý nhằm nhắc nhở mỗi chúng ta về đạo thầy trò ở đời, rằng chúng ta phải biết ơn người dìu dắt, dạy dỗ mình, dù chỉ là điều nhỏ nhặt nhất. Trải qua nhiều năm tháng, trong bối cảnh xã hội hiện nay, câu nói đó vẫn còn phù hợp và luôn là kim chỉ nam để mỗi lứa học trò khắc dạ ghi tâm. Nhà thơ HANSY đã khẳng định thêm điều đó qua bài thơ NHẤT TỰ VI SƯ.

Lần đầu tiên đọc bài thơ Đường luật NHẤT TỰ VI SƯ vào đúng dịp lễ 20 -11, đã để lại trong lòng tôi những xúc động, bồi hồi. Từng câu chữ mượt mà tuôn chảy, câu thơ mở bài được nhắc lại 4 lần trong bài thơ “Toả rạng lòng con nét chữ Thầy” như một điệp khúc đầy yêu quí, kính trọng người Thầy. Không phải đang nhiên người ta thường so sáng công lao của Thầy Cô với đấng sinh thành ra ta “Ân truyền thụ minh tâm khắc trí/ Nghĩa sinh thành tạc dạ lưu tâm”, và những người học trò thường gọi Thầy (cô) và xưng con. Chính vì sự tôn kính đó đã đặt trên vai người giáo viên trọng trách nặng nề của mình đối với lớp trẻ, mầm non của Tổ Quốc.

Là một người Thầy chân chính phải có rất nhiều đức tính mẫu mực để học trò lấy làm gương, không ít những học trò thành đạt khi ra trường có phong cách, lời nói hao hao giống thầy giáo của mình, người thầy giáo trong bài thơ được nhà thơ Hansy dùng những từ ngữ thật đẹp để ca ngợi:

Nhân từ đức độ bổng trầm hay
Ngùi thương khoả vẹn ngào thơm ấy
Cảm mến vuông tròn đẹp đẽ thay


Chính vì trọng trách lớn lao xã hội giao phó nên hình ảnh người thầy cũng gắn liền với những vất vả mà nghề giáo đeo đẳng suốt đời. Những tình cảm chân thành của học trò đã níu kéo làm động lực để người Thầy vượt qua mọi gian khó của cuộc sống, vui vẻ, tự hào với sự nghiệp trồng người của mình:

Bảng phấn theo đời nương cõi bụi
Chương vần mãn kiếp lộng hồn ai


Hình ảnh Thầy soạn bài hằng đêm bên ánh đèn với tập giáo án để ngày mai học trò có những bài học hay đã trở thành nét đẹp gây xúc động tâm hồn biết bao người: “Hằng đêm nghĩ ngợi tìm tia sáng”. Mái tóc thầy bạc nhanh theo từng nét chữ để học trò sáng lòng, tỏ dạ. hình ảnh ấy dễ mấy ai quên!

Sang thức 2 cũng vẫn bắt đầu và kết thúc bằng câu “Toả rạng lòng con nét chữ Thầy” để nhấn mạnh thêm câu “Nhất tự vi sư”. Mỗi chữ của Thầy là hành trang cuộc sống suốt đời con mang theo, là nền móng tâm hồn và sự nghiệp để chúng ta lớn lên thành người.

Tình cảm thầy trò đẹp đẽ biết bao, gắn liền với thời học sinh áo trắng vô tư trong sáng. Thầy đã chắp cánh cho những ước mơ bay cao bay xa. Xin được nghiêng mình kính trọng đức độ và tri thức của Thầy:

Ngôn hành thoả bụng thầm yêu quá
Nẻo đức nghiêng mình dễ phục thay


“Vài khi ngoái vọng thời son trẻ” ai trong chúng ta không thầm tiếc nuối quãng đời đẹp nhất, và mỗi ngày 20 -11 đến, một ngày như bao ngày nhưng lại trọng đại hơn bao ngày bởi đây là ngày Hội của các thầy cô, những trò ngoan lại dành những đoá hoa tươi thắm và những lời chúc tốt đẹp để thể hiện tình cảm và truyền thống “tôn sư trọng đạo” của dân tộc Việt Nam.

Bài thơ không chỉ hay ở từng câu chữ được lựa chọn rất khéo thể hiện vốn từ phong phú của tác giả còn được viết theo thể Ngũ độ thanh của thơ Đường luật nên rất giàu tính nhạc. Nhạc sỹ Hải Anh có lẽ cũng có niềm xúc động như Minh Hien khi đọc bài thơ nên đã phổ nhạc cho bài thơ, mời các bạn lắng nghe giai điệu sâu lắng của bài hát NHẤT TỰ VI SƯ với lời thơ của thi sỹ Hansy.

http://sannhac.com/mp5239...-haianhyeunhacvietnam.htm

Minh Hien

Thơ hoạ
BÁN TỰ VI SƯ

Dù cho nửa chữ biết ơn Thầy
Học hỏi thêm nhiều sẽ thấm hay
Đức độ lừng thơm ngời nghĩa cả
Tâm hồn toả rạng thắm tình thay
Từ khi nhỏ dại tôn thờ dáng
Tận thủa khôn già kính lễ ai
Khắc đậm tim hồng in thẳm cõi
Dù cho nửa chữ biết ơn Thầy

Dù cho nửa chữ biết ơn Thầy
Lễ hội hôm này tỏ kính ai
Nhạc nhã vui vầy chan tiếng thả
Thơ vần rộn rã ngỏ lời thay
Muôn lòng kết nghĩa tình yêu đẹp
Một quãng ươm mầm hiểu biết hay
Kỷ niệm đừng quên dù cách quãng
Dù cho nửa chữ biết ơn Thầy

Minh Hien

https://1.bp.blogspot.com/-f79I4EOgMAk/Xb71i_EhpiI/AAAAAAACM34/9T3x6sjr2hocGLz4zFWti7g4uBpAHKx6ACLcBGAsYHQ/s640/20.11-5.PNG

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Poet Hansy

https://1.bp.blogspot.com/-htmfM-xlDps/WhDyEalcs8I/AAAAAAABPP8/_jdbmSBGkm0pFdsRFUpctHdpPFZncrhGgCLcBGAs/s640/0.1.jpg

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Poet Hansy

2-
THẦY ƠI

Con về lại trường xưa
Tìm thầy
Trên bục giảng, tóc xanh nhoà như mây trắng
Giọng giảng bài giờ đâu còn sang sảng
Mắt cay cay
Con thầm gọi:
Thầy ơi!

Quá vãng như cuốn phim chầm chậm tìm về
Nào bạn, nào bè, nào những giờ thầy lên lớp
Tháng năm bão giông, chúng con đứa còn đứa mất
Nhưng lòng nhớ hoài
Lớp cũ
Thầy xưa.

Con lặng người giữa căn phòng học năm nào
Nghe xôn xao ùa về biết bao kỷ niệm
Bóng phượng sân trường có còn lưu luyến
Một thuở ngu ngơ để ngỏ trái tim lòng
Một thuở dại khờ nhưng biết mấy hồn nhiên
Đùa vui cùng bạn bè, sách vở…
Lắng tai nghe bài giảng của thầy…
…………
Con nhoè mắt chập chờn trong thảng thốt:
Thầy ơi!
Rồi thời gian
E rồi cũng sẽ dần lấp chìm tất cả
Thầy và con có thể không còn gặp lại
Nhưng những lời thầy dạy
Hôm nào vang sang sảng
Giữa phấn trắng bảng đen
Cứ dội trong lòng
Để suốt đời chúng con mãi nhớ
Thuở học trò áo trắng được thầy thương…


HANSY
*
Ai cũng có một thời đi học, thuở áo trắng học trò có biết bao kỷ niệm thân thương với thầy cô, bạn bè, đó sẽ là hành trang theo ta suốt cuộc đời. Giờ đây, khi đàn chim năm xưa đã lớn khôn, ngoái lại thời cắp sách đến trường lòng ta lại dưng dưng, thầy cô đã già, người còn, người mất, mái tóc bạc phong sương...  Có lẽ sau tình ân nghĩa cao quý nhất mà cha mẹ dành cho con cái chính là tình cảm của những người đã dạy dỗ cho chúng ta thành người, không ai khác họ xứng đáng được xã hội tôn vinh, những người thầy chân chính:

“Ân truyền thụ minh tâm khắc trí
Nghĩa sinh thành tạc dạ lưu tâm”


Xuất phát từ tình cảm chân thành của học trò dành cho thầy cô giáo của mình, có biết bao bài thơ, bài viết xúc động đã ra đời. Khi những học trò ấy lớn lên, nhớ trường, nhớ bạn, nhớ thầy cô năm xưa đã yêu thương, bao dung chúng ta, lòng thầm thốt lên 2 tiếng: THẦY ƠI! cũng là lúc con tim ta rung lên những cung bậc của lòng biết ơn vô hạn, sự kính trọng, tình cảm sâu sắc nhất gửi đến thầy cô giáo của mình. Bài thơ THẦY ƠI của nhà thơ HANSY viết về tình cảm của một học trò cũ khi trở lại thăm mái trường và gặp lại được người thầy năm xưa. Bao nhiêu năm đã trôi qua, bóng thời gian đã in hằn lên mái tóc thầy, quá khứ và hiện tại đan xen như một thước phim, giọng nói của thầy năm xưa nay đã yếu hơn nhưng những lời giảng của thầy vẫn đọng lại trong tâm trí con, giúp con trên mỗi bước đường đời

“Con về lại trường xưa
Tìm thầy
Trên bục giảng, tóc xanh nhoà như mây trắng
Giọng giảng bài giờ đâu còn sang sảng
Mắt cay cay
Con thầm gọi:
Thầy ơi!“


Mở đầu bài thơ, với khổ thơ tự do viết rất tự nhiên như đang kể chuyện cho chúng ta về buổi gặp lại thầy giáo năm xưa của mình, tác giả đã thầm thốt lên 2 tiếng “Thầy ơi!” Khi tình cảm trở lên sâu lắng, mỗi chúng ta chỉ cảm nhận được mà khó nói lên thành lời, bởi tất cả câu từ đều trở nên xáo rỗng. “Thầy ơi!” chỉ là một tiếng gọi nhưng ở mỗi hoàn cảnh lại mang một sắc thái riêng, người học trò chỉ thầm thốt lên trong lòng 2 tiếng yêu thương đó bao hàm cả sự kính trọng, thương yêu, tôn quý biết nhường nào. Thầy là sư phụ của chúng con, thầy là trung tâm, là tấm gương cho lũ học trờ năm xưa. Tiếp đến những khổ thơ viết về trường lớp kỷ niệm học sinh nhưng đều là những lời của con nói với thầy. Con đã trưởng thành, một quãng thời gian khá dài “Tháng năm bão giông, chúng con đứa còn đứa mất” thời gian có thể là 10 năm, 20 năm... đủ để con thấm thía hơn những lời giảng và tấm lòng của thầy dành cho chúng con. Những khổ giữa của bài thơ, tác giả dành để tâm sự lại những kỷ niệm xưa cùng Thầy, tất cả hiển hiện lại như những thước phim rõ nét và hình ảnh thầy chính là những gì đẹp đẽ nhất của “Một thuở ngu ngơ để ngỏ trái tim lòng” Ước gì cho thời gian trở lại, được sống lại quãng đời hồn nhiên đó, lại được thầy chỉ bảo, quát mắng khi làm những điều dại dột, để rồi chợt tỉnh mới biết cuộc đời đã sang trang vở mới. Những niềm vui, nỗi buồn và những âu lo của cuộc sống không còn giống với thời cắp sách, bỗng thấy một chút xót xa, để một lần nữa tác giả lại thốt lên 2 tiếng: Thầy ơi!

“Con nhoè mắt chập chờn trong thảng thốt:
Thầy ơi!“


Thầy vẫn là sư phụ soi đường cho chúng con trong suốt quãng đời khó nhọc, giúp chúng con có kiến thức làm hành trang cuộc sống, công ơn đó không gì sánh được, như lời người xưa đã nói: “một chữ là thầy, nửa chữ cũng là thầy” Những luyến tiếc trong lòng người học trò về những kỷ niệm xưa, những trăn trở về công lao của thầy mà chúng con vô cùng biết ơn phải chăng đó là phần thưởng quý giá của người thầy. Trong những học sinh ấy có những người thành đạt, cũng có những người chỉ là những con người bình thường, hay có những người còn thiếu may mắn trong cuộc đời nhưng tất cả đều được thầy thương. Như người mẹ hiền với những đứa con của mình, lớp lớp học sinh đã được thầy dạy dỗ bằng tình yêu thương, chính nhờ tình yêu thương đó đã lâng bước cho con vững vàng hơn trong sóng gió cuộc đời, đưa con đến những chân trời ước mơ. Khổ thơ cuối kết lại đầy xúc động, một nốt nhạc trầm xuống, ngân vang:

“Rồi thời gian
E rồi cũng sẽ dần lấp chìm tất cả
Thầy và con có thể không còn gặp lại
Nhưng những lời thầy dạy
Hôm nào vang sang sảng
Giữa phấn trắng bảng đen
Cứ dội trong lòng
Để suốt đời chúng con mãi nhớ
Thuở học trò áo trắng được thầy thương…“


Con đò đã sang sông, người lái đò lại cặm cụi chở những chuyến tiếp theo, cứ như vậy không biết bao nhiêu học trò đã trưởng thành lên nhờ công ơn dạy dỗ của thầy. Thầy hôm nay vẫn lên lớp như vậy, hình ảnh thầy đã khắc sâu vào tâm trí mỗi chúng con, dù không gặp lại nhưng “suốt đời chúng con mãi nhớ”. Những tình cảm thân thương đó là động lực để các thầy cô tiếp tục sự nghiệp trồng người đầy vất vả nhưng cũng đầy niềm vui, hạnh phúc. Sự hi sinh, lòng yêu nghề của các thầy cô để lại sự kính trọng của xã hội, mỗi năm đến tháng 11, tháng tri ân các thầy cô giáo, mỗi người học trò lại dành cho người thầy của mình những tình cảm thiêng liêng, tấm lòng biết ơn sâu sắc, những lời thơ cảm động, những bó hoa tươi thắm kính chúc tới các thầy cô.

Bài thơ THẦY ƠI! kết lại nhẹ nhàng, những âm hưởng của từng câu chữ lắng đọng trong tim người đọc. Ai cũng dành một góc trong tâm hồn để nhớ về thầy cô giáo của mình đã gắn bó suốt quãng đời tuổi thơ.

Minh Hien

https://1.bp.blogspot.com/-tLmjhph60AE/Xb71e8RLR7I/AAAAAAACM30/WnkUeMCbYIQLQkReaGne6MRr9fP-ANCjgCLcBGAsYHQ/s640/20.11-2.PNG

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Bùi Bắc Hợp

NGHỀ GIÁO VIÊN
(Mến tặng vợ, con trai, con gái & con dâu)

Nghĩ nghiệp giáo lưu truyền muôn kiếp
Việc trồng người nối tiếp dài lâu
Màng chi tới chuyện sang giàu
Để phụ nhân nghĩa, để đau đớn lòng !

Hết phổ thông ước mong sư phạm
Tự nhủ lòng đương đảm nghiệp Thầy
Bên đàn em nhỏ thơ ngây
Cô trò ríu rít tràn đầy niềm vui

Cùng nhau hứa mài dùi sách bút
Dẫu chẳng mong thành bụt thành tiên
Chẳng mơ nhiều bạc lắm tiền
Chỉ mong trả được nợ duyên với đời

Song muốn chỉ bảo người học chữ
Phải tinh thông ngôn ngữ tâm hồn
Lấy nhân nghĩa làm cội nguồn
Thì thời trò mới luôn luôn trọng Thầy

Cũng cần có trong tay nghệ thuật
Mới mong trò nhất nhất nghe mình
Làm việc gì cũng thấu tình
Trong mỗi tâm trí in hình bóng ai...

Khi ngôn từ còn gai, góc cạnh
Hãy giũa mài chắp cánh cho bay
Trò học tốt - Thầy dạy hay
Trau dồi đạo đức hăng say luyện rèn

Học mãi đến bách niên chưa đủ
Kiến thức luôn mới cũ đổi thay
Mỗi ngày thêm mỗi điều hay
Luôn luôn nắm bắt nghiệp thầy mới duyên

Nghề Thầy có tuổi, tên cực khó
Chẳng phải con ông nọ bà kia
Không đội mũ, chẳng đi hia
Cùng trò vui vẻ sẻ chia tình người

Tích thêm thiện cho đời bớt ác
Luôn tránh xa biếng nhác dốt ngu
Đừng bao giờ nuôi hận thù
Gian nan khắc phục cho dù khó khăn

Bởi nghiệp giáo nhọc nhằn lắm đó
Không trọng nghề đừng có đi theo
Lời nói như gió bay vèo
Nhạt tựa nước ốc ao bèo – vô duyên

Lợi dụng nghề tham tiền là vứt
Giống giữa chừng bị đứt đường tu!
Bán ân nghĩa – mua oán thù
Thế là ôm chữ mà mù nghĩa nhân

Làm nghề giáo ngàn lần không dễ
Bởi vẫn còn có kẻ gian thương
Bán mua vào tận học đường
Mà làm vẩn đục tấm gương người Thầy

Nghề giáo dục xưa nay cao quý
Dạy cho ta luân lý ở đời
Tôn thờ sự nghiệp trồng người
Các con gắng sức đầy vơi… cùng ĐÒ.

Bùi Bắc Hợp
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Poet Hansy

3-
BÁT CANH MẸ NẤU

Bát canh Mẹ nấu ngọt ngào
Cao lương mỹ vị không sao sánh bằng

Tính ra đã mấy mươi năm
Khát khao tình Mẹ con nằm nghĩ suy...

Bát canh Mẹ nấu những gì
Một nắm rau má Mẹ đi bòn về
Cùng hai râu mép cá trê
Thêm cọng hành lá đề huề bát canh
Nạc cá Mẹ ướp tiêu hành
Cho thêm chút muối để dành phần con

Bát canh Mẹ nấu thơm ngon
Thấm sâu tình Mẹ nên con nhớ đời...


HANSY
*
Trong mỗi chúng ta, ai cũng đều lưu giữ những ký ức đẹp về người mẹ thân yêu của mình. Mẹ nuôi ta từ trong trứng nước, gần gũi chăm sóc cho ta từng bữa ăn, giấc ngủ để chúng ta dần lớn khôn. “Công cha như núi Thái Sơn/ Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra” (Ca dao)

Sự hy sinh, đùm bọc đứa con của mẹ gắn với những hành động yêu thương rất đỗi bình thương, cụ thể: “Chỗ ướt mẹ nằm, bên ráo con lăn”. Bài thơ BÁT CANH MẸ NẤU của nhà thơ Hansy là những lời bộc bạch tình cảm của người con thông qua hình ảnh giản dị, thấm đượm lòng yêu thương của mẹ dành cho con:

Bát canh Mẹ nấu ngọt ngào
Cao lương mỹ vị không sao sánh bằng


Con lớn lên từ giọt sữa, miếng cơm mẹ cho bú mớm khi ra đời dẫu có đi nhiều nơi thưởng thức đặc sản, cao lương mỹ vị nhưng vẫn thiếu tình cảm của người nấu món ăn gửi vào trong đó. Thèm một tiếng mẹ ru hời, thèm cảnh đầm ấm sum vầy bên mâm cơm gia đình đã quá lâu không còn được hưởng nữa… Mẹ đã rời xa quá lâu rồi, tiếng lòng của đứa con mồ côi tình mẹ cứ đau đáu trong tim, làm xúc động lòng người:

Tính ra đã mấy mươi năm
Khát khao tình Mẹ con nằm nghĩ suy...


Không còn mẹ có lẽ là nỗi buồn lớn nhất trong đời người, nói không cùng, đi không hết...  Ai sống trên đời cũng đều có mẹ sinh ra, nuôi nấng dưỡng dục, người con đã không may mất mẹ, sự mất mát lớn lao làm những vần thơ đượm buồn. Nếu bạn còn mẹ, khi nhìn những người con đã mất mẹ khát khao tình mẫu tử thế nào, có lẽ bạn sẽ trân trọng những tháng ngày còn được sống trong tình yêu thương của mẹ biết mấy, bạn sẽ tự trách mình những khi làm mẹ phải buồn, phải khổ vì mình.

Người mẹ nghèo nơi làng quê Việt Nam, chịu thương chịu khó, chắt chiu từng giọt sữa, miếng cơm để dành tất cả cho con. Dù trong hoàn cảnh nào cũng không ngăn được tình mẹ, mẹ sẵn sàng hi sinh tất cả để dành cho con. Cảm nhận được tình yêu thương sâu sắc đó nên “Bát canh Mẹ nấu” ngày thơ ấu đã đi theo tác giả suốt cuộc đời. Hay lắng nghe những lời thơ từ trái tim tác giả nhớ lại bữa cơm hơn tất cả các món cao lương, mỹ vị khác:

Bát canh Mẹ nấu những gì
Một nắm rau má Mẹ đi bòn về
Cùng hai râu mép cá trê
Thêm cọng hành lá đề huề bát canh
Nạc cá Mẹ ướp tiêu hành
Cho thêm chút muối để dành phần con


Ôi...! Những lời thơ giản dị tả về món canh được người mẹ đi bòn mót ở vườn về nấu với râu cá trê làm chúng ta rơi nước mắt. Vào thời kỳ nước ta vừa qua giai đoạn chiến tranh, rất nhiều gia đình ở nông thôn vô cùng nghèo khó, việc sinh con và nuôi dưỡng đứa trẻ càng làm mẹ vất vả bội phần. Tình yêu cao cả của mẹ đã vượt qua mọi khó khăn, toả sáng lung linh, hằn sâu vào tâm khảm của con:

Bát canh Mẹ nấu thơm ngon
Thấm sâu tình Mẹ nên con nhớ đời...


Tiền có thể nhiều, bạn bè cũng có thể lắm, nhưng Mẹ thì chỉ có một mà thôi! Nếu có người nào đó đáng để ta yêu thương khắc nhớ nhất trên đời này, thì có lẽ ấy chính là người Mẹ thân yêu của chúng ta vậy!

Minh Hien

https://1.bp.blogspot.com/-wNH6aaUcfUc/XpV-mjsAafI/AAAAAAACN_Q/_gx6Fnp9eDsFhXpVE9atgmJ9trmePJdFwCLcBGAsYHQ/s640/1.PNG

15.00
Chia sẻ trên Facebook

Trang trong tổng số 8 trang (76 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [5] [6] [7] [8]