NẺO THU VỀ
Nói cho anh nơi cũ ấy, đi em
Con đường nhỏ quanh co dường nhớ được
Cái mùi cỏ ngây ngây và mục ướt
Cùng mùa thu anh lót ổ em nằm
Hẹn với nhau, này em, một buổi lâm thâm
Khúc sông đục chứa lắm điều khuất tất
Nụ hôn vụng hồ nghi không có thật
Mùi bông xoài chín ruộm mé vườn mưa
Nhốt anh vào nhịp guốc mộc ban trưa
Mà sợi tóc thường chải đầu ba-bảy
Bởi yêu lắm triền đê nằm vụng dại
Con chích chòe liếng thoắng mãi về em
Cứ quê mùa lại lần nữa, thử xem
Tứ xứ nọ sông mỏi mòn nguồn cội
Thử lần nữa mình tập tành bối rối
Hôm chân về vướng víu nửa mùa thu …
ĐCĐ☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
KHÚC BẢY CHỮ GỬI LẠI PHÚ GIÁO
Hồ xanh bao thuở của ta ơi
Mười năm gạo chợ nước sông trôi
Áo cơm khuất lấp màu áo cũ
Vịn chiều một bóng nắng ngoai nguôi
Hót gì thánh thót sáo sậu ơi
Ríu ra ríu rít … nhắc tên tôi?
Có tên ăn trộm qua rừng cũ
Thập thò lượm mót tiếng chim rơi
Cọng tàu bay dại nõn xanh ơi*
Lâng lâng ngắt đọt ngậm lên môi
Nhai cho dịu bớt mười năm đói
Miếng cơm thành thị vốn no hơi
Vườn trưa cổng khép tố nữ ơi
Thơm thơm hương mít vắng hương người
Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Buông câu Thôi Hộ ngậm ngùi chơi**
Xiết tay nhè nhẹ bạn bè ơi
Kẻo mai lại khó bước chân đời
Ly cạn bếp vơi khoan rót nữa
Sợ chiều quán trọ vắng mưa rơi
Thắm chi phượng thắm sắp xa ơi
Đơm chi xôi gấc giữa lưng trời
Quạt mo trót đổi mười năm phố
Thằng Bờm ôm mặt khóc khơi khơi …
ĐCĐ* cải tàu bay: loại cây dại vị the ngọt, có thể ăn như rau
** Thôi Hộ: nhà thơ lớn đời Đường, Trung Hoa☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
THƠ LỤC BÁT HAIKÂU
CÂU LỤC:

CÂU BÁT:
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
ĐI NGANG TRƯỜNG VẠN HẠNH
vị nhạt thếch tan từng ngày trên đầu lưỡi
trên vần-nhịp bài thơ
mùa trưng bày những tình nhân
ý niệm bay qua
phải nghiền ngẫm thật kỹ để có thể hiểu được nụ cười
nửa miệng
tiếng cộ xe khua rỗng 24 giờ phẳng lặng
tha hồ ngồi đếm lá hoa bay
con cua con ốc
không dụ ngôn nào có thể lấp đầy
cái đầu thiếu nắng
câu lục bát chỉnh chu
cùng tôi về ngang Vạn Hạnh
thấy dòng kênh đen ngòm ngòm
và lão ăn mày già
chìa chiếc lon nhôm
hát lầu bầu khúc nhạc sến
qua chiếc miệng móm
rất Bùi Giáng
ĐCĐ☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
Mạn phép thi hữu yesterme lượng thứ, HT góp vui câu lục và câu bát!
Bốn trăm tỉ mắt nhìn đâu
Kiếm vài xu lá trên đầu mà vui
HT, 21-9-2011
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
TUỔI LẠI SANG MÙA
Tờ lịch thản nhiên rụng xuống, một ngày qua
Chiếc lá vô tâm nghiêng chiều lớn gió
Ký thác bình yên vào màu cỏ
Nhóng mây trôi cẩm thạch trên cao
Tuổi nằm nôi lục bình loang tím bờ ao
Câu ầu ơ rủ phượng hoàng về ăn khế
Mùi sữa ngọt bùi hương gạo tẻ
May túi ba gang áo mẹ vá hai vai
Tuổi khô cong nhánh lá thuộc bài
Trưa mê tín con chuồn chuồn cắn rốn
Bờ sông cạn hết ròng rồi lại lớn
Quên trống trường giục giã dứt giờ chơi
Bước cà kheo chập chững xuống đời
Điều thiện ác đong đưa như trái cấm
Con nai nhỏ bao lần trúng đạn
Dặn chân mình tránh cả lá mùa thu
Mơ viễn vông, thực tại sa mù
Hắt chén rượu bên quán trưa ngạo mạn
Đêm nếp nhăn bầy kiến bò qua trán
Nghe tuổi mình già trước tóc râu
Cửa đời buồn – đấm đã bao lâu
Câu bùa chú “vừng ơi mau mở”
Lời kinh niệm hòng thõng tay vào chợ
Chợt một chiều hiểu thấu nghĩa tha hương
Sáng hôm nay gặp lũ trẻ trên đường
Bài hát cũ thanh xuân ngâm ngợi mãi
Chợt đau đáu đôi mắt người con gái
Có một thời đắm đuối gọi tình yêu
Vẫn còn nghe khát vọng biết bao nhiêu
Tuổi như biển, bao giờ cho cạn sóng
Đêm khép mắt có khi nào quên mộng
Dẫu chiếc lá vừa nhắc nhớ: lại mùa sang.
ĐCĐ☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
NGẮM EM NGỦ CHỢT QUÊN ĐỜI
Ngủ miền ướt góc chiêm bao
Ngủ chân khép biển ứ trào lối thơ
Ngủ đồi măng mịn u ơ
Ngủ thung lũng trái chín bờ mê ly
Ngủ huyễn hoặc ngủ nhu mì
Ngủ nghìn hoa cỏ vân vi vóc nằm ...
***
Lặng ngồi chăm giấc trăm năm
Nhìn em ngủ, bớt thăng trầm đời ta.
ĐCĐ☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
THÊM MỘT NGỤ NGÔN KHÁC VỀ CÁI ĐẸP
Chiếc gương thở dài, than:
Nhan sắc nào rồi chẳng héo tàn
Tóc bạc, da nhăn, răng rụng …
Dòng thời gian gật đầu tán thành.
Tấm mộ bia chậm mắt, tiếp:
Vẻ đẹp nào rồi cũng sẽ nằm sâu dưới lòng đất
Sâu bọ, giun dế, mục rã …
Ngọn cỏ khâu lặng lẽ đưa mắt nhìn khắp nghĩa trang.
Nhưng không ai nghe được tiếng cười của những tờ lá đang rơi
Nghe được lời phản bác rù rì nhẹ nhàng của ngọn gió trong tán cây
Rằng cũng có nét đẹp được tạo ra bởi sự ra đi
Cùng sắc vàng nâu
của những cái chết tự nguyện.
ĐCĐ☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
ĐÊM SOI GƯƠNG THẤY MẶT NGƯỜIXin Người cho đám mây hè
Của ân sủng thánh nghiêng về tim con
(thơ Tagore – Lê Ngọc Hồ chuyển ngữ)Người đang hiện diện đâu đây, xin hãy nhớ
Tiếng sấm rền cuối chân trời tháng Năm
Gió phấp phổng hiểu rằng Người đang thở
Người dịu êm là khi tỏ trăng rằm
Tôi cười khóc như cuộc đời vốn đã
Người hiểu tôi bằng ngôn ngữ không lời
Tôi sân hận, Người yêu thương tất cả
Yêu kẻ thù tôi, như hằng thứ tha tôi
Người đang đi trên khẽ đọng mảnh sương rơi
Trong rụng lá, thảng ve sầu dẫn hạ
Trong kẻo kẹt gánh hàng rong mệt lả
Bởi âm thầm chiều cổ tự ngân chuông
Người khắp nơi in bóng mỗi khung gương
Nhận cả vinh danh ngôi cao lẫn hàm hồ miệt thị
Đối diện gương soi, đêm nay tôi nhìn thấy
Chân dung Người, ngờ ngợ, một thơ ngây.
ĐCĐ☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
BẤM TAY NGỒI TÍNH
Lỡ sông vắng tình chiều còn mảnh đò
Nếu rừng thiếu cây tiếng chim đến mọc
Nghiêng lại phương em gió mùa chực thốc
Thả nắng lên trời xanh cọng cỏ mơn
Vay dăm dối gian trả về bội bạc
Chân đời thấm mệt cậy một bờ vai
Trả hết bụi trần tiếc quãng đường dài
Qua buổi lao đao chừ mình lận đận
Mất trọn mùa thu sót chút rét đông
Ngác ngơ bên này thương phương nông nổi
Lỡ hàng sấu già không người đứng đợi
Rơi trái me chua vọng bước vỉa hè
Mắt nguyện mù lòa cho tai hằng nghe
Một buổi trót đưa trăm ngày chực đón
Mai xa cội cành sực thương nguồn ngọn
Ngồi cạnh vĩnh hằng tay lần hư vô …
ĐCĐ☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào