Trang trong tổng số 58 trang (572 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [54] [55] [56] [57] [58] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Vodanhthi

Tuấn Khỉ đã viết:
Tuấn Khỉ đã viết:
Thông điệp của sự hạnh phúc

Bài đăng trên Đại Đoàn Kết (03/05/2012)

Thời gian cứ dần trôi theo quy luật của tạo hóa, lại một mùa Khánh Đản nữa lại về trên dải đất hình chữ S thân thương. Đã trải qua 2636 năm kể từ cái ngày ấy, cái ngày mà cả thế giới đều rung động để chào đón sự xuất hiện của đấng Đại Giác Ngộ. Tuy Ngài đã nhập diệt nhưng chánh pháp vẫn được lưu truyền mãi trong thế gian như là một con đường đưa chúng ta thoát khỏi sự khổ đau để tìm về bờ giải thoát.

http://daidoanket.vn/Pictures/bao%20tuan/_2012/124/2012_124_T7_anh.jpg
Đức Phật dạy: "Người con Phật vì lòng từ bi
mà làm việc phóng sinh và khuyên bảo người khác làm.
Nếu thấy người đời sát sinh thì nên tìm cách cứu
cho chúng được thoát khỏi nạn khổ”

Sự Vĩ Đại Giản Đơn

Hơn hai ngàn năm trăm năm tồn tại
Chỉ vì một điều vĩ đại giản đơn:
Không có gì có nghĩa trong thế giới
Ngoại trừ yêu thương, yêu thương và yêu thương.

.

http://i739.photobucket.com/albums/xx31/vodanhthi_photos/Xa%20hoi%20va%20cuoc%20song/Nghe%20thuat%20song/Heartswaterridges.jpg

Mở mắt thì chạy theo cảnh
  Nhắm mắt thì chạy theo mộng.
                 (Ngọc Tuyền Hạo)
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

sacsackhongkhong

Hạnh phúc là hành trình, chứ không phải là điểm đến.

Không có một giờ phút nào quý cho bằng… HIỆN TẠI!

Hãy sống và hưởng từng giây phút.
(!)
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

nam thanh trường

Hạnh phúc là khi cảm nhận được những giọt nước mắt hãy còn ấm áp, nhạc Rock vẫn còn rất hay và những điều ngớ ngẩn vô cùng hài hước...
Hạnh phúc là khi vẫn còn nguyên vẹn trí tưởng tượng...
Và thật sự Hạnh phúc là biết trí tưởng tượng của mình đang lớn thêm...
Ta không điên được như người
Một hôm hoá đá giữa đời. Dầm mưa...
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

vịt anh

Hạnh phúc như một hòn cuội,nắm chặt trong tay thì hông sao,nhưng đã ném là có kẻ vỡ đầu :D
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

nam thanh trường

Bu-mê-Răng thì tốt hơn nhỉ?
Ta không điên được như người
Một hôm hoá đá giữa đời. Dầm mưa...
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Vodanhthi

6.000 bậc thang tình yêu



TT - Theo kế hoạch, sáng nay (4-11), nhiều cặp tình nhân cùng đổ về vùng núi xa xôi, hẻo lánh ở thành phố Trùng Khánh để viết tiếp đoạn cuối cho “chuyện tình đẹp nhất thế kỷ” tại Trung Quốc: một chàng trai hơn nửa thế kỷ đã đẽo 6.000 bậc thang cho người yêu xuống núi an toàn.

http://images1.tuoitre.vn/Tianyon/Cache/Image/664/597664.jpg
6.000 bậc thang tình yêu - Ảnh: Sina



Cụ bà 87 tuổi Từ Triều Thanh trong câu chuyện “6.000 bậc thang tình yêu” này sẽ được hợp táng với cụ ông Lưu Quốc Giang vào ngày 10-11, đúng theo di nguyện của hai cụ lúc sinh thời. Cụ đã qua đời ngày 30-10 vừa qua trong vòng tay của những người thân yêu.

Một cuộc tình kết thúc ngọt ngào, nhưng câu chuyện từng lay động hàng triệu con tim này như vẫn còn mãi... Không phải là một chuyện tình trong tiểu thuyết hay điện ảnh lãng mạn, đây là chuyện thật ở vùng núi Bán Pha Đầu tại thôn Cao Than, thị trấn cổ Trung Sơn, quận Giang Tân, thành phố Trùng Khánh.

6.000 bậc thang tình yêu
Ngày đôi tình nhân này lần đầu gặp nhau cũng chính là lúc cô dâu họ Từ được gả cho một người đàn ông trong thôn. Cụ ông khi ấy vẫn còn là một cậu bé nghịch ngợm đến gãy cả răng cửa. Theo tập tục địa phương, đứa trẻ bị gãy răng cửa chỉ cần được “tân nương” sờ vào miệng thì răng sẽ mau mọc. Lúc được cô dâu Từ Triều Thanh sờ vào miệng, cậu bé họ Lưu ngày ấy như đã mơ hồ cảm thấy cú chạm đầu đời ấy như một định mệnh: “Tớ sẽ cưới một người giống hệt cô Từ làm vợ!” - cậu bé Lưu thường nói với bạn bè. Ngày ấy, ông chỉ mới 6 tuổi.

Cô Từ góa bụa sau khi chồng qua đời vì bệnh. Từ lúc ấy, có một chàng trai mới lớn cứ ngày ngày đến gánh nước, chẻ củi, đỡ đần cho cô. Không ít những lời xì xầm, những cái tắc lưỡi trong thôn.

Thế rồi một buổi sớm tháng 8-1956, người trong thôn phát hiện cô góa phụ họ Từ, khi ấy đã 29 tuổi, cùng bốn đứa con nhỏ bỗng mất tích. Chàng trai Lưu Quốc Giang, lúc này 19 tuổi, cũng bỏ thôn ra đi không lời từ biệt. Họ trốn vào một khu rừng sâu cao hơn 1.500m so với mực nước biển và sống ẩn dật trên đó hơn nửa thế kỷ.

Cho đến năm 2001, một đoàn du lịch thám hiểm vô tình phát hiện hơn 6.000 bậc thang kỳ lạ dẫn lên ngọn núi cao hẻo lánh do một người đàn ông đục đẽo để giúp vợ lên xuống núi an toàn dù chẳng mấy khi bà xuống núi. Suốt 57 năm liền, ngày nào ông cũng lần mò bên những bậc thang và lau dọn sạch sẽ để bà không bị trơn trượt khi lên xuống. Họ sống hơn nửa thế kỷ mà chưa từng rời nhau. Cho đến một ngày cuối năm 2007, người đàn ông bất ngờ qua đời sau cơn bạo bệnh.


http://images1.tuoitre.vn/Tianyon/Cache/Image/665/597665.jpg
Cụ ông và cụ bà lúc sinh thời - Ảnh: Soso.com



Khúc hát dang dở...
Những ngày sống trên núi cao, mỗi lúc rảnh rỗi ông bà thường cùng nhau nhâm nhi ly rượu và đối đáp với nhau bài Thất thập vọng lang. Nhưng khi ông qua đời, khúc hát ấy chỉ vang lên từ một phía và rơi vào im lặng. “Kể từ khi cha qua đời, mẹ khóc nhiều hơn” - người con trai thứ ba Lưu Minh Sinh nói. Không biết đã bao năm tháng anh nhìn thấy nỗi đau đớn hiện lên trên khuôn mặt đã khô cả nước mắt của mẹ mình. “Có đôi lần mẹ vô tình buông những lời trách móc khiến người khác nghe thấy mà nhói cả lòng. “Ông nói ông khỏe, ông trẻ hơn tôi, ông hứa sẽ ở bên cạnh khi tôi qua đời. Nhưng ông nói mà không giữ lời...”.

Đoạn ghi hình cuộc trò chuyện giữa cụ bà và một phóng viên  báo Trùng Khánh Buổi Chiều khiến nhiều người không cầm được nước mắt. “Ngày nào tôi cũng mắng ông ấy sao ông ấy lại ra đi một mình, chẳng thèm để tâm đến tôi. Tôi muốn ông ấy mang tôi theo”. Nói xong bà đưa tay áo quệt những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt nhăn nheo.

Ông mất, bà xuống núi với người con trai Lưu Minh Sinh, rời xa cái tổ ấm gắn bó hơn 50 năm trời. Anh Lưu cho biết có hai nơi anh thường hay tìm đến mỗi khi phát hiện mẹ mình “mất tích”. Đó là căn nhà bằng đất nơi ông bà sinh sống hơn nửa thế kỷ. “Cứ mỗi ba hôm, cụ bà lại leo hơn 6.000 bậc thang và ngồi thẫn thờ trong căn nhà cũ trên núi. Có lần mưa to gió lớn, cụ cứ nằng nặc đòi lên núi thăm nhà. Cụ khóc rưng rức khi lôi ra những mảnh chén vỡ và tấm vải cũ từ căn nhà đã bị sập hết một nửa do bão to”. Nơi thứ hai là phía cuối bậc thang dưới chân núi. Cụ bà thường hay đến đó với hai ly rượu, một ly cầm trên tay, ly còn lại rưới lên mộ cụ ông.

Có lần trò chuyện với báo Bắc Kinh Buổi Sáng, cụ bà nói: “Mỗi lúc thấy tôi xót lòng xót dạ vì nhìn thấy “cậu nhóc” lần mò đục đẽo các bậc thang, ông ấy lại bảo bậc thang xây xong rồi tôi có thể xuống núi dễ dàng, và cứ thế lặng lẽ làm tiếp”. Bà vẫn gọi ông bằng cái tên “cậu nhóc” hệt như lần đầu tiên hai người gặp mặt.

Ai cũng có thể xây “bậc thang tình yêu”
Tuy lúc nào cũng đau đáu nhớ cụ ông nhưng cụ bà luôn tỏ ra vui vẻ trước con cháu, đặc biệt là với những cặp tình nhân lặn lội lên núi để được cụ chúc phúc. Ngày qua ngày, số lượng các cặp tình nhân tìm đến ngày càng tăng. “Cụ vui vẻ với mọi người và luôn khuyên những người trẻ tuổi hãy yêu thương nhau chân thành” - tờ Thương Báo Trùng Khánh dẫn lời một bạn trẻ tên Bàng Du từng đến thăm cụ bà cách đây ba năm.

Người ta nói tình yêu của ông bà có sức lay động lòng người, bởi lẽ đây là câu chuyện thật của những con người có thật. “Họ chỉ là những nông dân bình dị với một tình yêu hết sức đời thường. Trên núi không có hoa hồng, cũng chẳng có những bữa tối lãng mạn với ánh nến lung linh, chỉ có những chiếc áo cộc chống chọi với giá lạnh khắc nghiệt và cuộc sống vô cùng gian nan chốn thâm sâu cùng cốc. 6.000 bậc thang tình yêu là biểu hiện của sự hi sinh và lòng vị tha cao cả của hai con người yêu thương nhau chân thành, lặng lẽ, không màu mè, không ồn ào mà họ dành cho nhau” - Báo Chiều Dương Châu viết.

Một bạn trẻ có biệt danh “@it’s my life” viết: “Tình yêu thật sự không phải là yêu sâu đậm bao nhiêu, mà là anh có thể yêu người đó trong bao lâu!”. Báo Tứ Xuyên Online cũng viết: “Tình yêu không phải là việc tặng 999 đóa hoa hồng cho người mình yêu, mà phải được thể hiện trong những năm tháng đời thường bên cạnh người vợ, người chồng của mình”. “Với yêu thương chân thành, bạn cũng có thể tạo được những bậc thang tình yêu trong chính cuộc sống bình thường của gia đình mình” - Báo Chiều Dương Châu viết.

ĐÔNG PHƯƠNG
Mở mắt thì chạy theo cảnh
  Nhắm mắt thì chạy theo mộng.
                 (Ngọc Tuyền Hạo)
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nguyệt Thu

Hạnh phúc là khi người ta có thể cười khi nhớ về những điều đã qua...:)
"Hương Giang nhất phiến nguyệt
Kim cổ hứa đa sầu"
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Vodanhthi

Má tôi



TTCT - Má về! Một thông báo của ai đó khiến cả gia đình bật dậy và chạy ùa ra bờ kinh, nơi má tôi đặt gánh nặng khoảng sáu bảy mươi ký bao gồm cá, tôm và cua.

Ai nấy đều vui mừng. Người thì trải tấm bao phân urê ra đất, người mang rổ, người đổ cá ra, rồi cùng nhau lựa cá.

http://phienbancu.tuoitre.vn/Tianyon/Cache/Image/754/605754.jpg
Tranh: Đức Trí



Rác và vỏ ốc, vỏ sò bị loại ra; cua và ghẹ được bỏ vào một rổ riêng; cá lớn nhặt ra riêng để bán hoặc phơi khô. Nhanh chóng, cá mắm, cá ăn và cua ghẹ được rửa sạch. Để mặc má và chị tôi loay hoay đem cá đi phơi, đi bán quanh xóm và bỏ cá vào hũ để ướp, tôi và anh em trai đem mớ cua, ghẹ, sò, ốc vừa mới phân loại vào nhà luộc và quây quần nhau ăn ngon lành. Đôi khi chúng tôi quên cả việc để dành phần cho má, chị và em gái. Lúc chúng tôi, cánh con trai, đang ăn ngon lành, má, chị và em gái tôi còn nhọc nhằn với công việc “hậu má về”.

Má về! Chúng tôi lại bật dậy từ các ngóc ngách trong và ngoài nhà ùa ra đón má. Lần này má gánh nhẹ nhàng bởi vì trong hai rổ lớn không còn mắm, khô và nước mắm nữa. Nhưng thay vào đó, thậm chí còn hấp dẫn hơn, lúc thì trái cây, lúc thì bánh bò, bánh da lợn, lúc thì bánh ú và cốm. Không để ý tới những giọt mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt của má, chúng tôi hồn nhiên chia nhau quà má mua về, sau khi đã gánh đầy mắm, khô và nước mắm đi bán quanh các xóm từ sáng sớm đến xế chiều.

Ruộng vườn không nuôi nổi gia đình đông con, má phải làm thêm nghề mua cá làm mắm để bán.

Má thức dậy từ bốn giờ sáng, lúc cả nhà còn đang ngủ say. Lặng lẽ, má sửa soạn, xếp đôi quang gánh và đi bộ hơn mười cây số đến Vàm Láng để tranh thủ mua những mẻ cá đầu tiên đánh bắt được ngoài khơi. Để tiết kiệm tiền, má đi bộ. Nhiều mẻ cá má mua có đến gần trăm ký. Do gánh nặng, lúc về má đi xe lam đến đầu Gò Một. Thế nhưng từ nơi xe lam dừng đến nhà, má phải gánh mẻ cá nặng oằn vai kọt kẹt trên quãng đường quê khoảng ba cây số.

Giữa trưa nắng chang chang, gánh nặng trên vai, má tôi đã ráng hết sức mình tải mẻ cá mua được về nhà. Sự vui mừng của lũ bọn tôi đã tiếp sức cho má. Nhiều lúc mưa dầm, má ráng đi qua con đường đất lầy lội, đôi dép mòn được cởi ra, giắt kèm vào một bên quang gánh. Má đi chân không trong sình bùn để tải gánh nặng về đến nhà. Dù mưa hay nắng, về đến nhà má gần như kiệt sức vì đói và mệt (má không bao giờ ăn cơm trưa bên ngoài), nhưng thấy chúng tôi tíu tít, má như hồi phục sức lực (ấy là sau này má tôi mới nói).

Ngày không đi Vàm Láng, má chất đầy gánh với mắm, khô và bình, chai đầy nước mắm. Lấy xóm Dinh là tâm điểm, má gánh đầy các thứ đã chế biến đi bán quanh các xóm kế cận. Má đi lúc sáng sớm. Má không cần rao hàng, nhận ra gánh nặng kẽo kẹt của má, người dân các xóm gọi lại mua. Người mua mắm, người mua khô, người mua nước mắm. Lại có người mua cả ba món hàng, nhưng không ai mua nhiều bởi họ đều nghèo, có ít tiền và bởi lẽ má tôi đi bán thường xuyên. Gánh nặng sáu bảy chục ký lúc sáng sớm dần dần vơi đi. Đến gần xế chiều thì gánh nặng hầu như hết sạch.

Ấy vậy, trên đường đi má luôn để ý phát hiện các món quà vặt cho các con ở nhà. Đi ngang vườn ổi, má mua ổi; đi ngang vườn xoài, má mua xoài; đi ngang qua lò bánh bò, má mua bánh bò. Nghĩ đến các con đang chờ quà ở nhà và có thêm tiền để đóng học phí cho con, má có thêm sức mạnh cho đôi chân của mình. Về đến nhà, ngồi nuốt suất cơm trưa khô nguội nhưng má tôi vẫn vui khi thấy nét mặt hớn hở của các con lúc chia nhau những phần quà mà má gom góp về.

Mùa sơri đến. Loại trái cây này có rất nhiều và rất rẻ ở Gò Công. Thế nhưng, qua tìm hiểu má biết ở Đồng Hòa, huyện Cần Giờ, bên kia bờ biển, sơri không có. Muốn kiếm thêm ít tiền, má không ngại khó khăn và sự mạo hiểm, gánh sơri vượt biển để bán cho người dân ở đó. Có lúc đò đang ở giữa biển, gặp sóng to gió lớn, đò nghiêng ngả dữ dội, má thầm van vái sóng yên biển lặng để có thể nuôi lũ con ở nhà. Tôi để ý thấy mỗi lần đi Đồng Hòa về, má hay cúng ông địa một nải chuối. Có một ông địa đã phù hộ cho má, trong khi lũ chúng tôi hồn nhiên chẳng biết gì.

Chúng tôi lớn lên và ăn học từ những số tiền ít ỏi nhưng thấm đậm mùi cá, mắm và mồ hôi của má. Có người là cán bộ lãnh đạo, có người là chủ doanh nghiệp,... và tôi - một giảng viên. Có thể nói hầu hết chúng tôi đều thành đạt, thành đạt từ gánh cá - mắm - sơri nặng oằn vai của má tôi.

TRƯƠNG VĂN ÁNH
Mở mắt thì chạy theo cảnh
  Nhắm mắt thì chạy theo mộng.
                 (Ngọc Tuyền Hạo)
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

vịt anh

Anh hỏi dòng sông về hạnh phúc trên đời
sông trả lời anh sông chỉ biết trôi,
anh hỏi ngọn núi
núi trả lời anh núi chỉ biết ngồi,
anh hỏi con người
người trả lời anh bằng nước mắt rơi!

(Ảo ảnh - Trương Đăng Dung )
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Vodanhthi

Đâu là hạnh phúc



TTCT - Những cơn mưa đến sớm làm vườn cây thẳm xanh hơn. Lũ vành khuyên, chào mào, chích chòe đậu bên vườn líu lo tiếng hót như bày tỏ niềm vui trước cảnh trí yên lành, tươi mát.

http://images1.tuoitre.vn/Tianyon/Cache/Image/852/598852.jpg
Tranh: Lê Thiết Cương



Tôi mở tung hết cửa để gió và tiếng chim ùa vào, cố nán lại nhà thêm một lát bởi không đành dứt chân đi trước một hạnh phúc tinh khôi đến từ ngày mới.

Lũ chim có lẽ là những sinh vật hạnh phúc nhất. Chúng biết lấy tiếng ca vui làm lẽ sống, cả trong lúc bị giam cầm trong chiếc lồng hẹp. Chúng đón mỗi ngày lên bằng tiếng hót, như bản năng nòi giống, mà cũng như những lời tụng ca và tri ân sự sống.

Con người mê tiếng chim đến nỗi giam chúng trong khung lồng chật chội, nhưng lại không nhận ra được bản chất của hạnh phúc, trở thành những “sinh vật” luôn thấy thiếu hạnh phúc nhất trên mặt đất này. Nhân danh lý trí, con người luôn đặt mục tiêu cho hạnh phúc của mình lớn và xa, cứ nới dần ra biên độ cho giấc mơ hạnh phúc như một cuộc đuổi bắt không hồi kết trong chuỗi tháng ngày hữu hạn của mình. Và khổ đau vì thế.

Cứ mỗi lần nghe ai thở than về chuyện không may, về sự thiếu vắng hạnh phúc của họ, hình ảnh những con chim cất lời thánh thót giữa mưa bão lại hiện lên trong tôi. Có người nói đó là tiếng gọi đàn, là lời than vãn của chúng, nhưng biết đâu cũng có thể là tiếng hót xác nhận sự tồn tại của mình giữa gió mưa cuồng bạo vốn không xa lạ. Nhận ra, ý thức về sự tồn tại, hiện hữu của mình trong cuộc sống - dù có khi vẫn còn nhiều điều bất như ý - đã là một hạnh phúc.

Tiếc thay, có người vẫn chưa thấy được điều giản đơn này dù cuộc sống của họ vẫn được đủ đầy nhiều thứ so với những người kề cận. Được làm người là một hạnh phúc lớn lao - lời Đức Phật là định đề chỉ ra giá trị con người với nguồn vốn hạnh phúc căn bản mà ai cũng nhận được khi cất tiếng chào đời. Phải chăng những người với hình thể tật nguyền, khiếm khuyết, với những cách mưu sinh khó nhọc đã làm chứng cho điều này khi họ là những người nồng nã với tình yêu cuộc sống?

Tôi nhớ lời cha tôi nói với người hàng xóm khi ông hỏi làm sao để bớt khổ: “Anh hãy nhìn xuống”. Người hàng xóm nghe cha tôi nói, sau một hồi im lặng, ông trầm ngâm giây lát rồi gật đầu, phì phào điếu thuốc rê cha tôi trao cho, thẳng đường gánh gánh củi ra chợ. Chỉ vì luôn nhìn lên, không bằng lòng với những gì mình có, một số đông người đã tự đánh mất hạnh phúc mình đang có - cái hạnh phúc mà nhiều người nhìn vào luôn ước mong, khao khát. Nhìn xuống, sự nhận chân hạnh phúc của một người sẽ trở nên chân xác, nhân bản khi đối sánh với bao người còn khổ hơn, bất hạnh hơn mình.

Những khi gặp những triết luận cao xa về hạnh phúc, tôi lại nghĩ đến niềm hân hoan vô hạn của những người mù vác chổi đót dạo qua phố khi có ai gọi lại mua cho một chiếc, những người mẹ nựng đứa con khuyết tật bẩm sinh bao năm vẫn mãi nằm một chỗ khi chúng cất tiếng u ơ. Những người coi hạnh phúc là những gì cao xa, đắt giá, tận trên cao, tít phía trước, nên luôn ở tâm thế “bỏ mồi bắt bóng”, đợi chờ, cầu mong ảo ảnh, coi thường hoặc bỏ quên những gì mình đang có. Và như vậy, chính họ đã gieo ươm cho mình những hạt mầm tham vọng tai hại.

Con chim cất lời trong trẻo ngay giữa bão dông chứ không đợi khi trời trong nắng ấm. Hạnh phúc đích thực cũng chỉ ở ngay ngày hôm nay chứ không phải đợi đến ngày mai. Ngày nào có nỗi khổ và niềm vui của ngày ấy. Nhưng niềm vui bao giờ cũng thắng vượt khổ đau để con người tồn tại và vươn lên. Đến con chim vẫn biết hót trong lồng để xóa nhòa sự giam cầm tù túng kia mà...

HUỲNH VĂN MỸ
Mở mắt thì chạy theo cảnh
  Nhắm mắt thì chạy theo mộng.
                 (Ngọc Tuyền Hạo)
Chưa có đánh giá nào

Trang trong tổng số 58 trang (572 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [54] [55] [56] [57] [58] ›Trang sau »Trang cuối