Tiếng thơ như tiếng vó khua Vang trong âm vọng ngàn xưa dội về Có chăng một thuở đam mê Mà nay trăn trở lời thề trao em Cũng là một chút dịu êm Âm thầm với cỏ mà mềm bước chân Cũng là một cõi phù vân Trôi trong biển nhớ cõi trần ngu ngơ Thôi thì cũng chỉ là thơ Vài vần ghép lại dệt tơ ru đời .
CONG VÓ NGỰA...
thôi thì cũng chỉ là thơ* nào đâu thi sĩ ai chờ ai mong
đêm trần với ánh trăng trong ruổi rong sải dặm ngựa cong vó dài
cóc cần biết mưa hay sương sáng trương phình chán chết tháng 12 tết những cơn buồn lạnh lủng lẳng quăng tôi vào bóng gió hong ráo hoảnh
mắc lưng chừng vào đám khói lững lơ đếch cần chờ mùa tới ,đám cỏ cũng lơi bơi cởi màu xám xịt ngày bịt mặt khăn gói đi hoang
tôi hoang đàng trở lại khoác trên vai nỗi nhớ xa mù cái nỗi nhớ sót của một phần ba thế kỷ nghe chút gì tội nghiệp như nhịp bolero cũ kĩ nhại những âm buồn rót ngập ....chai...ly
đếch cần gõ khúc tan ly đá đầy ngõ ngách Rãnh tôi ném toạc những mớ lùng nhùng ( khó gỡ) hứng nốt giọt buồn tráng nốt cơn say
say lại loay hoay với mây mù treo sương hứng gió lá dựng bườm bụi muối trắng phau phau giởn cơn đau nhồi máu tưng tưng
cơn cởn tháng 12 dài cơn cởn sáng tôi treo chút hoang đàng về ngách cũ tưng tứng khúc mùa níu cợt cơn giông chớp chớp những ánh cuối cùng của mùa mưa không còn giọt thừa tôi hớp đớp phải bóng mình chán chết sáng hôm nay
lượm mùa mấy hạt gieo mù rắt vung vãi rắt tung vi vu ngời thả bay cùng bụi mù trời khảm nghiêng trải cỏ giửa đời ta đi ta về như đã mọi khi vết chân lấp bụi dấu di vẩn bày ơ hay năm chóng tháng chày khuya nghiêng lấp nguyệt ta bày chai ly ...rót hoài
nhặt lại từ Bóng chiếc viết cho người cao nguyên (xưa) Thả bay mấy sợi bồng bồng sơi hong hóng gió sợi lồng lồng bay sợi buồn bươn chải men cay sơi rưng rưng trắng ướp mây dại khờ sợi nương náu bóng ngày thơ sơi lơ thơ ngọn chẻ chờ hai nơi sợi dài theo đợi hụt hơi sợi ngăn ngắn đã một đời … đâu riêng sợi tình cất giấu cuối miền đem miên viễn cột ru niềm nôi con Sợi xanh trói tóc xanh non sợi loang loang bạc nhớ loanh quanh .. cười.. Sợi bồng bay có ngậm ngùi có lưng khói nhạt có phiêu du.. mình có bay rực ánh lunh linh có rêu xanh có ngậm tình mặn môi lâu rồi sợi xót vừa rơi tay nâng níu cọng đã đời dựng phai phôi mình
Em như là cọng khói vẽ qua chiều hoang không ta trôi trong nước ròng hớp giòng cạn rêu phong Em như là vân là mây bay qua chiều chập tối ta ngồi bên quán cũ rót hoài giọt không thôi Thôi thì đã khói mây gầy xưa thôi lúng liếng thôi thì choáng như say lối về cũng rẽ ,riêng .............. thôi thì như cọng khói thôi thì như cơn say thôi là mây là gió thôi !!! ngõ bên đời bỏ quanh có ta ngồi,,,, như im
Ngày.... treo phí.. phạm nỗi đau!! Động Đông nhánh nở cũng vài nụ bông Kiếp !!! người tươi tưới cuồng phong!! Lan tim tím nở bám không !! sương còn.. May đời nhỡ.. đã.. sắt son... Cầm bằng cắt nhánh hương còn níu xưa Ôm phong chứa thủy nhụy chừa cũng dăm ba chút hương vừa ngấm phai rớt hoài...