Nỗi riêng chưa tỏ sự tình
Vì đâu ai phải phân mình với ta?
Bóng xuân kia vẫn la đà
Cớ sao sương lạnh giăng nhoà đôi nơi?
Dung nhan khi nói khi cười
Mà nghe buốt giá rụng rời tâm can
Tiếc thay năm tháng vội tàn
Cỏ xanh đứng lặng giữa ngàn sắc hoa
Nay chờ, mai đợi, đêm qua
Nhác trông, vụt mất như là mây bay
Trên thỏ ngọc, dưới chén đầy
Giật mình, tỉnh giấc, đắng cay nửa đời
Tình này nào phải dạo chơi?
Trăm năm một kiếp, ai đời qua loa?
Điều gì đến từ một phía, người ta hay gọi là: "mộng xuân"
Cn, 26/04/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.