Khi hè tới sẽ chẳng còn buồn đâu
Bởi lúc đó cảm xúc cũng phai rồi
Nhưng sẽ thấy tim hẫng lại một nhịp
Vào một buổi chiều của tháng Năm thôi
Qua ô cửa nắng rọi bỗng dịu hơn
Tiếng ve kêu da diết hơn những bận
Trông xung quanh chợt nhận ra bè bạn
Sau này rồi sẽ chỉ gọi cố nhân
Nỗi buồn tháng Năm thật lạ, thật kì
Như mưa bụi khẽ chạm lên vai áo
Như cơn gió đầu hạ ngang qua cửa
Mang theo đầy mùi tuổi học trò xưa
Những ngày trẻ ấy trôi đi nhanh thật
Ai cũng sợ xa, nào dám nói đâu
Những bạn bè từng giận rồi từng quý
Mai xa rồi chưa chắc gặp lại nhau
Còn nhớ những lần các bạn gật ngủ
Ru nhau thiếp giấc bằng lời chuyện riêng
Còn nhớ những lần ầm ĩ cuối lớp
Những tiếng cười ngốc nghếch đến vô tri
Lúc trước nghĩ: “Dù sao mai vẫn gặp”
Nên chẳng ai biết quý những ngày thường
Đến bây giờ mới hiểu ra hoá thật
Điều quý nhất là những tháng năm quen
Thanh xuân đẹp nhất chính là quãng ấy
Bình thường thôi, chẳng có gì đặc biệt
Nhưng mai này khi một mình nhớ lại
Mới thấy lòng tha thiết tuổi thanh xuân
Những chiều tan học cuối mùa tháng Năm
Trời đỏ rực như khăn quàng năm cũ
Ngước lên nhìn thấy lòng đau khe khẽ
Biết rằng mình sắp phải nói chia tay
Tháng Năm qua mới biết mình tiếc nuối
Mùa hè này rồi cũng sẽ trôi qua
Nhưng mùa hạ của ngày hôm nay ấy
Sẽ chẳng bao giờ trở lại lần hai
...
Mùa hè ơi, xin chậm thêm chút nữa
Cho hàng ghế đá còn kịp nhớ nhau
Cho tiếng cười còn nằm trong lớp học
Trước khi thành ký ức của mai sau.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.