Mái tóc em màu nâu thăm thắm
Buông ngang vai nhẹ tựa mây giăng
Chiều đi qua còn vương hương nắng
Khiến tim ai chợt hoá dịu dàng
Trên đôi môi em màu hồng đỏ
Nụ cười nghiêng làm gió ngẩn ngơ
Một câu nói cũng thành thương nhớ
Để lòng người mãi đợi mãi chờ
Mắt của em một màu đen thắm
Như trời sâu chứa cả đêm dài
Ai nhìn mãi cũng mê rồi mẩn
Tưởng lạc vào một giấc mơ say
Da như tuyết trắng, mềm hơn bông
Tay khẽ chạm tưởng chừng tan mất
Hương thanh xuân còn vương rất mỏng
Như cánh hoa vừa nở đầu xuân
Bước chân em nhẹ như làn khói
Qua ngang trời lay nhẹ hàng mây
Cả mùa gió bỗng nhiên đứng lại
Theo gót người mắt nhìn ngước lên
Giọng em nhỏ như chiều trở lạnh
Mà làm tim thao thức bao lần
Từng thanh âm mong manh rất mảnh
Vẫn theo người qua hết phù vân
Em đi giữa phố đông lặng lẽ
Mà quanh em như sáng thêm màu
Bao ánh mắt vô tình dừng lại
Cũng vì em đẹp tựa câu thơ
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.