Ta muốn quên mà lòng không chịu
Cứ lao xao như gió đầu mùa
Tên em vừa chạm cơn mưa
Cả trời ký ức đã ùa vào tim
Đã bảo nhé: thôi đừng nhớ nữa
Mà chiều lên đã thấy chơi vơi
Ly cà phê khói chưa nguôi
Đã nghe nỗi nhớ sục sôi trong mình
Ta hết yêu — ôi, nghe vô lý
Khi môi cười mà ngực vẫn vang
Như khi trời chớm thu sang
Mọi con phố cũ bỗng tràn bóng em
Tình đâu chết, tình như lửa nhỏ
Núp trong ngày rất đỗi bình yên
Tên em lỡ chợt vang lên
Là tim ta lại nổi lên sóng dày
Ta vẫn sống, vẫn cười, vẫn nói
Vẫn đi qua những buổi đông dài
Chỉ cần chạm mắt một ai
Tim ta lại đã nghiêng vai phía người
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.