Nhớ làn tóc rối mềm mây
Xù xù một chút mà say lòng người
Chỉ mong được chạm một hồi
Vuốt qua từng lọn như trôi cõi trần
Mắt em chẳng sắc vô ngần
Mà sâu như chứa mùa xuân cuối trời
Nhìn vào cứ ngỡ chơi vơi
Mà nghe huyền bí hơn lời thế gian
Trán cao mang nét dịu dàng
Như người biết hết hợp tan cuộc đời
Học hành chưa gọi tuyệt vời
Mà thông sự thế hơn người quanh ta
Em như từ sách bước ra
Một tàng thư nhỏ biết qua lòng người
Không khoe hiểu rộng biết đời
Mà câu nào nói cũng ngời từng câu
Mũi em chẳng quá cao đâu
Nhưng thon với gọn như câu thơ mềm
Ta yêu đến nỗi nhiều đêm
Được chạm nhẹ khẽ cũng xem phúc phần
Tai xinh ôm lấy khuyên vàng
Mỗi lần lên dáng dịu dàng biết bao
Như nàng công chúa bước vào
Từ trong cổ tích lạc vào nhân gian
Môi em chẳng đỏ huy hoàng
Mà như rượu chín giấu ngàn ý thơ
Nhìn thôi đã đủ thẫn thờ
Muốn trao một nụ hôn chờ trăm năm
Mỏng thôi nét ấy âm thầm
Đứng nơi bờ nhớ mà làm tim đau
Ngày đầu gặp dưới sân trường
Ta tin hoàn mỹ vốn thường có tên
Má hồng như cánh đào mềm
Không nhờ son phấn vẫn đem xuân về
Là nét chấm cuối đam mê
Thiếu đi chắc chẳng còn vẻ một ai
Da em trắng đến rạng ngời
Như tuyết đầu núi giữa trời tinh khôi
Nhưng không nhợt nhạt xa xôi
Mà mang sức sống đầy vơi trong mình
Ngày xưa áo trắng qua cầu
Giữa ngàn gương mặt nhận nhau tức thì
Chỉ cần má khẽ xuân thì
Đã thành dấu nhớ khắc ghi suốt đời
Đứng gần cứ ngỡ hồi sinh
Như bao sự vật chuyển mình nhờ em
Một màu da trắng dịu êm
Mà nghe sự sống lớn thêm từng giờ
Nụ cười vừa chớm bất ngờ
Đã làm tim kẻ dại khờ lệch đi
Ta nghe trong phút em cười
Có muôn tia nắng rụng rơi trong lòng
Giọng em thật nhẹ thật trong
Dịu như mật sữa tan trong ngân hà
Nếu đem kẹo bánh đem ra
Cũng không sánh nổi vị ngà giọng em
Ta nghe cả dải trời đêm
Trôi trong tiếng nói êm đềm ấy thôi
Nên dù chỉ đứng xa người
Ta còn say đắm hơn lời ái ân
Rồi nhiều lúc giữa bước chân
Ta nghe tiếng nói rất gần bên tai
Quay đầu chỉ thấy heo may
Hành lang còn nắng mà ai chẳng còn
Hay em vẫn ở đâu hơn
Trong từng chiếc lá cuối cơn gió chiều
Trong hương tóc thoảng cô liêu
Trong câu nhạc cũ những điều vu vơ
Có khi giữa chốn tình cờ
Ta nghe một giọng giống bờ môi xưa
Tim liền chết lặng trong mưa
Quay sang mới biết chỉ vừa giống thôi
Nên ta chẳng rõ trong đời
Là em còn đó hay lời mộng thôi
Hay do thương nhớ lâu rồi
Mà đem thiên hạ phủ trời bóng em
Để rồi từ ấy qua đêm
Thế gian dù rộng vẫn tìm thấy nhau
Em như hiện khắp quanh đầu
Mà khi muốn chạm — chỉ màu hư không.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.