Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: Song thất lục bát (24) Truyện Thơ (13)
Đăng ngày 10/06/2025 01:15, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi TRÍ vào 30/06/2025 18:40, số lượt xem: 276

151
Trở về chốn quê nhà một bận
Thiên Lễ chàng ghé ẩn đêm xuân
Một năm theo gót chinh nhân
Về thăm giai ngẫu một lần hương xưa.

152
Gió thổi nhẹ thu nghe xào xạc
Mái nhà tranh thoảng ngát hương hoa
Uyển Yên tóc xoã la đà
Dáng xuân năm cũ như là vừa đây.

153
Nàng vui vẻ đón chàng, mắt biếc
Nụ cười duyên in diệc trăng rằm
Người về có nhớ xa xăm?
Tay mềm rót mộng trong ngầm lời thương.

154
Chàng kể chuyện chiến trường khốc liệt
Chuyện Lâm Truy thét xiết hò reo
Trận Tiêu Tương lửa cháy đèo
Chín trùng mây khói hao nghèo đất xưa.

155
Nhưng giữa đó muôn lần nhung nhớ
Chàng mơ về trăng nở bên sân
Nhớ làn tóc rối mùa xuân
Nhớ tay ai vẫy, chân trần đợi mong.

156
Uyển Yên nghe mắt long lanh ướt
Dưới ánh đèn thấp thoáng bóng nghiêng
Môi nàng run rẩy nỗi niềm
Tựa vai gối mộng bên hiên rụng hồng.

157
Đêm trăng mật mặn nồng tình ái
Ánh trăng vàng soi mái hiên thu
Gió ru nệm gối hoan nhu
Mười phương như lặng, vạn thu đắm nồng.

158
Cùng quyện lấy như dòng thuỷ nguyệt
Lửa trong tim tha thiết không nguôi
Uyển Yên thẹn mắt trao lời
Như hoa nở muộn trong đời đào tơ.

159
Chợt trong lúc vén lơ trâm bạc
Thiên Lễ nhìn giọt nhạt hồng rơi
Chàng lo lắng hỏi đôi lời
Uyển Yên chỉ nói: “Chắc nơi da sờn.”

160
Ngờ đâu đó điềm hờn ẩn hiện
Như vận xưa giăng quyện mây tàn
Quyết rằng kín tiếng tâm can
Không màng hé miệng, sợ nàng lo hơn.

161
Ngồi kể tiếp chuyện đầu biên ải
Chàng nhắc về đại bại Khương Đan
Quân ta như nước đổ tràn
Mình xông lên trước như chàng Lý Quang.

162
Lúc vây hãm Hà Nam bốn phía
Chàng đột vây như Phạm Lãi xưa
Cứu quân, giành lại cờ thưa
Đem về cố quốc vẫn chưa thoả lòng.

163
Uyển Yên hỏi: “Chàng không sợ chết?”
Chàng chỉ cười: “Cốt tiết làm trai
Chết vì nước, chẳng tiếc tài
Ngọc còn lưu sử, than dài mà chi.”

164
Chàng kể tiếp tích xưa Phan Lợi
Đem thân mình che lối lui binh
Hoặc Trương Phi trận Trường Đình
Hét vang một tiếng, quân binh sớm tàn.

165
Chàng cũng kể ước mơ năm cũ
Gươm bên hông, tấc dạ non sông
Ước lên Bắc Đẩu đo lòng
So tài cùng khắp người trong giang hồ.

166
Uyển Yên mới đem lòng ngưỡng mộ
Nàng siết tay, ánh mắt đăm đăm
“Nếu mai sau bóng trăng rằm
Không còn, em giữ ai nằm lòng em?”

167
Lời chưa dứt, tiếng đêm lay gió
Đèn dầu chao lửa nhỏ lung linh
Như điềm báo mộng hữu hình
Chàng đưa tay chắn, khẽ nhìn ngọn nghiêng.

168
Chợt sao thấy bất an vời vợi
Chàng nhìn nàng như sợi tơ xuân
Muốn khơi lại chuyện thăng trầm
Mà lòng ngại vỡ niềm thâm thuở nào.

169
Vì nàng đẹp, như sao trời rụng
Lòng chàng sôi như lửa vừa nung
Mắt chàng buốt lạnh tận cùng
Vẫn ôm nàng sát, đừng ngưng phút nào.

170
Ngoài trời lặng, trăng cao, gió dịu
Cỏ đẫm sương thấm hiểu tình thâm
Trăng soi thân ảnh đôi cầm
Tựa như tích cũ Ngô Tầm nhớ xưa.

171
Hoặc nhớ trước truyện xưa Thục Đế
Lệ đẫm môi khi biệt cung nhân
Nàng nghe trong ánh tần ngần
Lòng như chiếc lá xa gần khôn nguôi.

172
Nàng có nhớ chuyện nàng Dương Quý?
Chuyện Lương Sơn lúc hoá bướm bay
Chuyện tình Bá Kiến xưa nay
Khó tìm được nghĩa thắm thay tơ hồng.

173
Uyển Yên nói: “Em không cầu thọ
Chỉ mong sao thiếp có chàng bên
Nếu mai lỡ chẳng tay bền
Xin chàng chớ khóc, đừng nên tìm người.”

174
Chàng hôn nhẹ tóc rồi không nói
Chỉ ôm nàng giữa buổi trăng khuya
Ngoài song nguyệt ảnh thưa thưa
Còn nghe nhịp gió đong đưa phím đàn.

175
Một đêm ấy, trôi qua như gió
Nhưng đọng sâu ký ức thiên thu
Hôm sau chàng lại giã từ
Uyển Yên đứng tiễn, ngực như vỡ oà.

176
Nàng nhìn theo vó ngựa khuất bóng
Tóc buông dài gió biếc trên vai
Chàng không ngoái lại lần hai
Sợ nhìn thêm nữa lệ mai rụng đầy.

177
Vậy là một đêm này duy nhất
Để đời sau ghi khắc tâm can
Tình yêu như ánh sao ngàn
Sáng lên phút chốc lại tàn hư vô.

178
Nào ai biết tình riêng sẽ đứt
Trong một thời binh thức trăm đao
Thương ai khóc nỗi lệ trào
Cho thân số kiếp trăng sao mất còn…

179
Cây trâm nhỏ thay lời thiên mệnh
Thoáng giọt đào chưa hẹn đã chia
Một lần yêu hết đêm khuya
Một lần vĩnh biệt trăng kia hoá sầu.

180
Thời thế bạc nên đành chấp nhận
Khóc thêm buồn tủi phần mà thôi
Cánh thư đã gửi thay lời
Chàng mau yên trí nơi trời khói binh.