Thơ thành viên » TRÍ » Trang thơ thành viên » Uyển Yên thư truyện (truyện thơ 2022)
116
Sau chiến tuyến chàng Thiên hoãn lệnh
Trở về quê thăm cảnh cố hương
Sông xưa khói phủ đôi đường
Trăng vàng bến cũ canh trường bóng ai?
117
Lời chưa ngỏ nên không báo trước
Lúc quay về ai nỡ đứng trông
Trời vui sắp báo tin hồng
Uyển Yên thoáng thấy ai trong lớp người.
118
Nghe loang báo tin mừng chiến thắng
Giữa lớp quân lại trở về đây
“Núi nào lại muốn vắng mây
Mây đi nhớ núi dáng bay bồn chồn”
thơ “Núi và mây” Ngô Văn Phú
119
Chiều hôm ấy mưa buồn khó tả
Nhưng trong lòng thoáng vị lâng la
“Hôm nay tướng lĩnh về nhà
Mau mau làm bốn mâm ngà thịt quay.”
120
Trời đất đã đổi ngôi có chủ
Lửa hung tàn quần vũ hạ màn
Mục đồng thổi sáo hát vang
“Tướng công áo vải nhẹ nhàng chân quê.”
121
Nàng đương thấy lòng say ánh lửa
Đón người xưa tới giữa hiên nhà
Hai năm bóng đợi hồn tha
Nay nhìn áo vải ngỡ là giấc mơ.
122
Kề cạnh nhau người chờ, kẻ đợi
Chuyện ngày xưa lạc bước nay về
Mắt tình hạnh phúc đê mê
Tay trao ngón mộng lời thề nhẹ đưa.
123
Cha mẹ bảo: “Cưới nhau cho kịp
Chớ để lòng đợi tiếp tháng năm.”
Uyển Yên má đỏ lăm lăm
Gật đầu khẽ nói, tay thầm run run
124
Ngày hôn thánh trăng lên vằng vặc
Hoa trước sân thơm ngát đầu thôn
Trống chiêng rộn rã dập dồn
Họ hàng tụ hội, rượu còn hơi men.
125
Chàng trong áo gấm sen rực rỡ
Nàng quỳ bên áo lụa hồng bay
Trầu cau thoảng giấc mộng gầy
Đôi ta nghi lễ hai tay kết tràng.
126
Lời chúc phúc hai bên tộc họ
Câu đối hồng đỏ rực hiên sau
Gió xuân mơn mởn cánh đào
Tiếng cười nở giữa trời cao đất bằng.
127
Người nói nhỏ: “Duyên là trời định.”
Kẻ bảo rằng: “Phận đã từ lâu.”
Mắt ai rơi giọt lệ đầu
Bởi thương hai kẻ qua cầu bão giông.
128
Khi rượu rót, hoa lòng ngây ngất
Chàng nắm tay nàng dắt bước qua
Cổng hoa trúc trải chiếu hoa
Mà nghe tiếng nhạc ngân xa dâng đầy.
129
Nhưng bỗng chốc ba con quạ lạ
Bay từ đâu vút giữa tầng trung
Chúng kêu ba tiếng lạnh lùng
Rồi bay mất hút phía rừng mây lang.
130
Người bàn tán: “Điềm xui hay mộng?”
Kẻ lắc đầu: “Chỉ gió mà thôi!”
Uyển Yên chợt thấy bồi hồi
Chàng Thiên nắm lấy đôi tay chẳng rời.
131
Ngọn đèn cưới đang soi bừng sáng
Chợt lung lay, lửa nhảy loạn vờn
Cửa ngoài gió thổi đập hơn
Bóng người trên vách chập chờn nào yên?
132
Bà mối bảo: “Là duyên, là phúc…
Không phải điềm… Chớ gục lòng nhau”
Uyển Yên chỉ biết cúi đầu
Nàng đây cười gượng như màu trời xa
133
Tiệc cưới vẫn ngập hoa, ngập rượu
Thịt dê cùng bánh cưới bốn mâm
Rượu chàng mời nhạc thanh cầm
Nàng e ấp nhận trăng rằm trong men.
134
Nửa đêm đến, đèn hoa lặng lẽ
Khách ra về, chúc phúc cầu may
Căn phòng cưới ở nơi đây
Trăng soi bóng mộng tuyệt say sắc trần.
135
Uyển Yên nói: “Đêm nay chắc mộng
Cưới nhau rồi… Còn lại thiếp thôi!”
Ôm nàng kề sát bờ môi
“Mộng này giữ lấy suốt đời cho nhau.”
136
Tóc nàng rối, môi chàng thơm khói
Lửa trong tim rực cháy không nguôi
Đêm xuân kết mối tơ trời
Ngực chàng nghe rõ nhịp lời Uyển Yên.
137
Nàng như nước, chàng như lửa đổ
Chạm vào nhau chẳng muốn rời xa
Tình say quyện gối chăn hoa
Ngoài hiên trăng lặng như ngà giấc chung.
138
Nàng hỏi nhỏ: “Nếu mai đi mất…
Chàng có còn nhớ phút này không?”
Chàng Thiên chạm gối hương nồng
“Yêu nhau một khắc ngăn sông chớ rời.”
139
Uyển Yên khóc lệ mờ khăn cưới
Chàng lau khô như gió qua tay
Tình trôi như ánh sao bay
Thân nàng ấm giữa vòng tay tướng tài.
140
Họ kề cạnh qua từng khắc lặng
Đêm ngắn dần theo nhịp tim nhau
Ngoài xa sóng vỗ rì rào
Trong đây gió nổi xôn xao trống tình.
141
Chợt cao vút khúc hành binh cũ
Uyển Yên cười: “Đừng nói nữa mà…”
Chàng ngừng tiếng hát nhạt xa
“Ừ thôi… Để giữ tình ta vẹn tròn.”
142
Nàng nói mộng: “Mai đừng mặc giáp
Hãy về đây, kết chỉ se tình”
Chàng sầu thoáng mặt chỉ nhìn
“Nếu ta lánh mặt dân tình chết oan.”
143
Uyển Yên lặng mắt buồn trăm bể
Tựa vào chàng nghe tiếng mông lung
Tối nay chắc chẳng còn chung
Gặp nhau xong thấy muôn trùng cách xa.
144
Trời lãng đãng, mộng trôi lặng lẽ
Nàng mòn trông thức vẽ dáng ai?
Trăng khuya như nét mực dài
Soi lên áo vải, tóc phai mấy phần.
145
Uyển Yên lấy trâm hoa năm cũ
Gài vào tay áo chàng thiếp đi
Cười thầm dưới ánh sao vi
Nếu mai biệt gió xin ghi mấy lời.
146
Khi gà gáy, trăng tàn bóng ngả
Gió lay khăn cưới trắng bên thềm
Chàng mau đứng dậy vội tìm
Áo choàng giáp lạnh, gươm im cánh cò.
147
Uyển Yên tiễn chàng ra cửa nhỏ
Chẳng nói câu, chỉ ngắm chàng thôi
Tay chàng nhẹ chiếc trâm cài
Một lần cuối đó suốt mai nhớ người.
148
Ngựa cất vó, áo choàng theo gió
Chàng lui nhanh, chẳng dám ngoái nhìn
Uyển Yên đứng mãi im thinh
Nhìn người và ngựa dáng hình khuất sương.
149
Và đêm đó trở thành vĩnh cửu
Một lần yêu ngàn kiếp không mờ
Ngỡ đèn ngọn gió lay mơ
Ba con quạ lạc ai ngờ điềm chi?
150
Nhưng có lẽ còn một câu hỏi
Liệu mai này chàng có về thăm?
Đừng như tượng đá âm thầm
Vọng Phu còn đó, chuyện trầm tích xưa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.