Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Xuân Quỳnh » Không bao giờ là cuối (2011) » Dẫu biết chắc rằng anh trở lại
Đăng bởi ĐD vào 07/01/2025 21:14, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 08/01/2025 00:47
Chuyến ô tô buýt về xa
Đổ khách trước cửa hàng ăn bụi bặm
Toán bộ đội dáng chừng đang nghỉ phép
Nói đùa vài câu bâng quơ
Những cô gái áo phin hoa
Cặp ba lá trên đầu loang loáng
Túm tụm vào nhau cười rúc rích
Tiếng loa đài hát lớn chẳng ai nghe
Cỏ tóc tiên mọc tự bao giờ
Qua kẽ gạch âm thầm hoa nở tím...
Em bước đi một mình trên phố huyện
Nghĩ trong lòng bao chuyện vẩn vơ
“Mái nhà kia rêu phủ tự bao giờ”
“Viên đá lát từ đâu về đấy nhỉ”
“Phải màu nắng từ lâu vẫn thế”
“Khách đi rồi phố huyện có buồn không?”
“Giấu bao điều chỉ có dòng sông”
“Như màu mắt của anh xa biền biệt”
Đến phố huyện lại nhớ về phố huyện
Phố huyện nào anh ở ngày xưa
Phố huyện nào anh ở những chiều mưa
Tiếng vó ngựa về đâu rồi phố huyện?
Lại thấy nhớ một thời kháng chiến
Vui buồn anh từ thuở còn thơ
Áo cha còn ướt đẫm sương khuya
Hạt sương ấy bây giờ em thấy lạnh!
Đến phố huyện lại thương về phố huyện
Thôi chớ buồn những chuyện tự ngày xưa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.