Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Xuân Quỳnh » Không bao giờ là cuối (2011) » Những năm tháng không yên
Đăng bởi ĐD vào 28/12/2024 22:36, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 29/12/2024 09:04
Trong lòng người và trong mọi bài thơ
Biển khơi dậy những khát khao mới mẻ
Nỗi chờ mong thẳm sâu trong mắt mẹ
Màu yêu thương từ những tháng năm xa
Biển có từ trong mỗi chúng ta
Qua những chuyện thần kỳ xưa bà kể
Đêm nhắm mắt mơ nhiều con cá lạ
Đại dương xanh ngay ở góc ao nhà
Những tàu, thuyền bị đắm từ xưa
Những thành phố nghìn năm vùi dưới đáy
Và bờ biển không làm sao nhìn thấy
Chân trời xa... mãi mãi chân trời xa
Biển có từ trong mỗi chúng ta
Hạt muối đến chia đều vị mặn
Dẫu ở rừng sâu núi cao che tầm mắt
Dẫu ở đồng bằng châu thổ bao la
Đêm nhìn sao trên dải Ngân hà
Biết mực nước xuống lên ngoài biển
Tháng Tám về nghe mùa gió chuyển
Thương biển còn dông bão chưa qua!
Suốt cuộc đời biển gọi ước mơ
Nỗi khát vọng những phương trời chưa đến
Đứng trước biển quên những điều nhỏ hẹp
Lại thấy lòng trong sạch thêm ra
Biết bao nhiêu năm tháng đi qua
Dẫu biển đã trải nhiều chiến trận
Chưa bao giờ biển mang thương tích
Mảnh đạn bom biển giấu tận lòng sâu
Cây san hô ẩn hiện muôn màu
Con cá mang sắc cầu vồng bơi lượn
Biển đều giấu dưới lòng sâu của biển
Nỗi vui buồn nào ai biết đâu!
Nghe rầm rầm như triệu bước chen nhau
Khi biển động đại dương gầm thét
Chính là lúc biển chỉ còn có biển
Rồi mặt nước muôn đời vẫn khép
Và muôn đời lặng lẽ một màu xanh
Biển chỉ quen theo quy luật của mình
Biển vẫn ấm những ngày trở rét
Biển vẫn mát những ngày nắng khét
Dẫu vui buồn biển vẫn mênh mông
Vẫn là nơi gặp gỡ triệu dòng sông.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi imikoroset ngày 25/04/2026 21:45
Bài thơ “Biển” của Xuân Quỳnh đã để lại trong lòng người đọc những ấn tượng sâu sắc bởi hình tượng “biển” giàu ý nghĩa biểu tượng. Không chỉ xuất hiện như một hình ảnh thiên nhiên quen thuộc, “biển” còn trở thành trung tâm cảm xúc và tư tưởng của toàn bộ tác phẩm. Trong thơ ca, biển vốn là nguồn cảm hứng bất tận, nhưng qua cái nhìn của Xuân Quỳnh, biển không chỉ gợi vẻ đẹp kì vĩ mà còn như một tấm gương phản chiếu tâm hồn con người, khơi dậy những khát vọng, kí ức và cả những suy tư sâu lắng về cuộc đời.
Trước hết, biển hiện lên như nơi khơi nguồn của những cảm xúc thân thuộc và thiêng liêng. Từ “nỗi chờ mong thẳm sâu trong mắt mẹ” đến “màu yêu thương từ những tháng năm xa”, biển gợi nhắc những tình cảm gần gũi nhất trong đời sống con người. Không dừng lại ở đó, biển còn tồn tại trong kí ức tuổi thơ qua những “chuyện thần kì xưa bà kể”, qua trí tưởng tượng hồn nhiên khi “đại dương xanh ngay ở góc ao nhà”. Nhờ vậy, biển không còn xa xôi mà trở nên gần gũi, gắn bó với đời sống tinh thần của mỗi người. Qua hình tượng này, tác giả cho thấy biển chính là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, là miền kí ức và cảm xúc mà bất cứ ai cũng mang trong mình.
Không chỉ gợi nhớ và nâng đỡ cảm xúc, biển còn có khả năng thanh lọc tâm hồn và khơi dậy những khát vọng lớn lao. Khi “đứng trước biển”, con người như thoát khỏi những điều nhỏ hẹp, ích kỉ của đời thường để “thấy lòng trong sạch thêm ra”. Không gian bao la của biển khiến con người ý thức rõ hơn về chính mình, từ đó khơi dậy ước mơ và khát vọng vươn tới những “phương trời chưa đến”. Biển vì thế trở thành biểu tượng của tự do, của những chân trời rộng mở mà con người luôn hướng tới. Qua đó, Xuân Quỳnh đã khéo léo gửi gắm một thông điệp: chỉ khi biết vượt ra khỏi giới hạn chật hẹp, con người mới có thể chạm đến những giá trị lớn lao hơn của cuộc sống.
Bên cạnh đó, hình ảnh biển còn mang ý nghĩa biểu tượng cho chiều sâu nội tâm và sức sống bền bỉ của con người. Dù đã trải qua “nhiều chiến trận”, biển “chưa bao giờ mang thương tích”, mà lặng lẽ “giấu” những “mảnh đạn bom” vào tận lòng sâu. Điều này gợi liên tưởng đến con người trong cuộc sống: ai cũng phải đối diện với tổn thương và biến động, nhưng không phải lúc nào những điều ấy cũng được bộc lộ ra bên ngoài. Cũng giống như biển, con người có những tầng sâu nội tâm mà không dễ gì nhìn thấy. Hình ảnh “cây san hô”, “con cá mang sắc cầu vồng” được “giấu dưới lòng sâu” càng làm nổi bật vẻ đẹp phong phú, bí ẩn của thế giới bên trong. Đặc biệt, khi biển “gầm thét” dữ dội, đó cũng là lúc nó trở về với bản chất nguyên sơ nhất, để rồi sau tất cả lại trở về trạng thái tĩnh lặng. Qua đó, tác giả đã gợi ra một triết lí sâu sắc: dù trải qua những biến động dữ dội đến đâu, con người vẫn có khả năng tìm lại sự cân bằng trong chính mình.
Ở khổ thơ cuối, hình tượng biển được nâng lên tầm triết lí về lối sống. Biển “quen theo quy luật của mình”, luôn giữ được sự ổn định trước những biến đổi của ngoại cảnh: “vẫn ấm những ngày trở rét”, “vẫn mát những ngày nắng khét”. Dù “vui” hay “buồn”, biển vẫn “mênh mông”, rộng mở và bao dung, trở thành nơi hội tụ của “triệu dòng sông”. Qua đó, Xuân Quỳnh đã xây dựng hình ảnh biển như một hình mẫu lí tưởng của con người: có bản lĩnh, có nguyên tắc sống rõ ràng, biết giữ sự cân bằng và luôn sẵn sàng đón nhận, hoà hợp với mọi người xung quanh. Đây cũng chính là tầng ý nghĩa sâu sắc nhất mà bài thơ hướng tới.
Không chỉ thành công về nội dung, bài thơ còn gây ấn tượng bởi nghệ thuật đặc sắc. Thể thơ tự do với nhịp điệu linh hoạt đã góp phần thể hiện mạch cảm xúc dạt dào của tác giả. Ngôn ngữ giản dị, gần gũi nhưng giàu sức gợi, kết hợp với các biện pháp tu từ như ẩn dụ, so sánh, nhân hoà đã làm cho hình tượng “biển” trở nên sống động và đa chiều. Giọng thơ khi sâu lắng, khi mạnh mẽ, phù hợp với từng cung bậc cảm xúc, giúp người đọc cảm nhận rõ hơn những tầng ý nghĩa mà tác giả gửi gắm.
Như vậy, “Biển” không chỉ là bức tranh thiên nhiên mà còn là lời chiêm nghiệm sâu sắc về tâm hồn và cuộc đời con người. Thông qua hình tượng biển, Xuân Quỳnh đã gợi mở một quan niệm sống đẹp: con người cần giữ vững bản lĩnh, biết cân bằng trước mọi biến động và nuôi dưỡng một tâm hồn rộng mở, giàu khát vọng. Chính điều đó đã làm nên giá trị bền vững và sức sống lâu dài cho bài thơ.
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.