Thổi đi, hỡi gió mùa đông,
Ngươi đâu tàn nhẫn bằng lòng vô ơn;
Răng ngươi dẫu sắc chẳng sờn,
Vì hình ngươi khuất, chẳng hờn thịt da,
Dù cho hơi thở xót xa.

Heigh-ho! Hát xướng vui ca,
Hướng về nhánh holly xanh ngời:
Bạn bè giả tạo mà thôi,
Yêu đương cũng chỉ một thời dại điên.
Holly ơi, hát xua phiền!
Cuộc đời này vẫn vẹn nguyên tiếng cười.


Đóng băng đi, hỡi bầu trời,
Ngươi đâu cắn xé như người quên ơn;
Mặt hồ dù hoá đá trơn,
Cái buốt của ngươi chẳng đớn đau bằng:
Bạn xưa ngoảnh mặt, cách ngăn.

Heigh-ho! Hát xướng vui ca…