Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 09:08
Blow, blow, thou winter wind,
Thou art not so unkind
As man’s ingratitude;
Thy tooth is not so keen,
Because thou art not seen,
Although thy breath be rude.
Heigh-ho! sing, heigh-ho! unto the green holly:
Most friendship is feigning, most loving mere folly:
Then, heigh-ho, the holly!
This life is most jolly.
Freeze, freeze, thou bitter sky,
That dost not bite so nigh
As benefits forgot:
Though thou the waters warp,
Thy sting is not so sharp
As friend remembered not.
Heigh-ho! sing, heigh-ho! unto the green holly...
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 09:08
Thổi đi, hỡi gió mùa đông,
Ngươi đâu tàn nhẫn bằng lòng vô ơn;
Răng ngươi dẫu sắc chẳng sờn,
Vì hình ngươi khuất, chẳng hờn thịt da,
Dù cho hơi thở xót xa.
Heigh-ho! Hát xướng vui ca,
Hướng về nhánh holly xanh ngời:
Bạn bè giả tạo mà thôi,
Yêu đương cũng chỉ một thời dại điên.
Holly ơi, hát xua phiền!
Cuộc đời này vẫn vẹn nguyên tiếng cười.
Đóng băng đi, hỡi bầu trời,
Ngươi đâu cắn xé như người quên ơn;
Mặt hồ dù hoá đá trơn,
Cái buốt của ngươi chẳng đớn đau bằng:
Bạn xưa ngoảnh mặt, cách ngăn.
Heigh-ho! Hát xướng vui ca…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.