Linh hồn của ta ơi! Ta tin tưởng nơi em, nhưng đứng trước em, con người khác là ta không được cúi đầu tự hạ
Và trước con người khác đó, em cũng không được cúi đầu tự hạ

Em hãy cùng ta rong chơi trên cỏ, nới bỏ những gì ngáng họng em
Ta không muốn nghe chữ nghĩa, nhạc, thơ, những lề thói hay những bài diễn giảng, kể cả những điều hay ho nhất
Ta chỉ thích những bài hát ru, thích giọng em lên xuống thì thầm

Ta còn nhớ một lần chúng mình nằm với nhau, một sáng hè sao mà trong vắt
Em gối đầu vào lòng ta và nhẹ nhàng quay lại nhìn ta
Em phanh ngực áo ta và lưỡi em xuyên thấu trái tim trần đỏ hỏn
Và vươn dài tay chạm râu ta và nắm chân ta

Tức khắc dậy lên và tràn ngập quanh ta sự thanh bình và hiểu biết vượt xa những điều trái đất này biện luận
Và ta biết rằng bàn tay của Thượng đế hứa hẹn nắm tay ta
Và ta biết rằng tinh thần của Thượng đế và của ta là anh em thân thiết
Rằng mọi người đàn ông sinh ra đều là anh em của ta, mọi người đàn bà đều là chị em của ta, là người yêu của ta
Rằng rường cột của sáng tạo chính là tình yêu
Và vô tận vô cùng những lá cỏ đồng đâm lên, rủ xuống
Và những chú kiến nâu trong những giếng tí hon dưới cỏ xanh
Và những vẩy rêu trên những hàng rào uốn mình như sâu đo, những đá vun thành đống, những cây hương mộc, thiên nga nhung và thương lục


Nguồn: Lá cỏ (trích), Walt Whitman, NXB Văn học, 1981
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)