Những ngôi nhà và những căn buồng tràn ngập hương thơm, những ngăn tủ ấm áp hương thơm
Tôi thở hút mùi hương, tôi nhận ra và tôi thích
Chất dầu thơm có thể đầu độc tôi, nhưng tôi sẽ không để cho dầu thơm đầu độc

Không khí không phải hương liệu, không vị dầu thơm, không mùi
Không khí mãi mãi của miệng tôi, tôi phải lòng không khí
Tôi sẽ tới bờ suối ven rừng, cởi lốt trần truồng,
Da thịt phát cuồng thèm không khí mơn man

Khói bốc ra từ hơi tôi thở
Những âm vang, những sóng gợn, những vo ve rì rào, rễ của tình yêu, một sợi tơ, một chạc cây và một gốc nho
Sự hô hấp, nhịp tim tôi đập, máu và không khí lưu thông trong hai lá phổi

Tiếng thở phì phò của lá xanh lá úa, của những bờ xa, của những đá tảng tối sầm ven biển và của cỏ khô chất đống trong kho
Âm thanh những lời phát ra từ giọng tôi hoà vào lốc gió
Và cái hôn nhè nhẹ, dăm ôm ấp, một vòng tay
Ánh sáng và bóng râm nô giỡn trong cây khi những cành mềm xao động
Niềm vui tuyệt đỉnh lúc một mình, hay khi rộn phố đông, hay trên đồi cây, nơi đồng ruộng
Cảm giác mình sung sức, khúc nhạc trưa ngân vang, bài hát trên giường khi nhỏm dậy đón ánh mặt trời

Bạn tính một nghìn mẫu nhiều ư? bạn tính cả trái đất này nhiều ư?
Bạn học đọc lâu lắm rồi có phải?
Và rất đỗi tự hào thấu nghĩa những bài thơ?

Hãy dừng lại với tôi ngày nay và đêm nay và bạn sẽ nắm những bài thơ tận gốc tận nguồn
Bạn sẽ nắm sự lành của trái đất và của mặt trời (Vẫn còn hằng triệu mặt trời ta bỏ sót)
Bạn sẽ thôi tiếp thụ sự vật thông qua hai ba lần tay kẻ khác, thôi nhìn qua mắt người đã chết, thôi nuôi sống mình bằng những bóng ma trong sách
Bạn cũng sẽ không nhìn bằng mắt tôi, không tiếp thụ sự vật từ tôi,
Bạn sẽ lắng nghe mọi phía, và sẽ lọc sự vật qua chính bạn.


Nguồn: Lá cỏ (trích), Walt Whitman, NXB Văn học, 1981
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)