Giọt nước cuối cùng trong đất
Lúa cỏ hau háu hút rồi
Trưa và trưa cứ trôi
Trên cánh đồng khô cháy

Gió từng cơn cứ nổi
Gió chẳng đưa mây về
Gió cũng không vờn tới
Bông lúa gầy xác ve

Mặt trời càng gay gắt
Rễ cây càng oi nghẹt
Trong bụi cát khô rang
Nghe rên rỉ ruộng đồng
Chờ trận mưa rào tới

Tôi đi qua dừng lại
Vuốt cây lúa khô cằn
Từng ngọn lá hân hoan
Hưởng bóng râm giây phút

Ôi! giá có thể làm mưa
Đổ rào nuôi sự sống
Tôi sẽ không nghĩ là
Cuộc đời tôi phải uổng

Làm mưa vàng mưa bạc
Làm cơn mưa dịu dàng
Như thế dù hoá kiếp
Cái chết cũng vinh quang

Miễn sao cánh đồng mì
Những đài bông nở nặng
Mang máu mủ của tôi
Rồi một đêm nào đấy
Nằm mơ từng giọt mưa
Gõ lách tách mái nhà

Đâu, đâu phải giọt mưa
Cứ đều đều gõ nhịp
Là hạt lúa được mùa
Gõ vui vào thanh sắt
Suốt đêm đó tôi thức
Mơ toàn thấy lúa mì
Mơ toàn thấy lúa mì


Nguồn: Thơ Liên Xô, Nhiều người dịch, NXB Văn học, 1962
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)