Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
2 bài trả lời: 2 bản dịch

Đăng bởi hongha83 vào 14/12/2010 23:22

La belle matineuse

Des portes du matin l'Amante de Céphale
Ses roses épandait dans le milieu des airs
Et jetait sur les Cieux nouvellement ouverts
Ses traits d'or et d'azur qu'en naissant elle étale

Quand la nymphe divine à mon repos fatale
Apparut, et brilla de tant d'attraits divers
Qu'il semblait qu'elle seule éclairait l'univers
Et remplissait de feux la rive orientale.

Le Soleil se hâtant pour la gloire des Cieux,
Vint opposer sa flammze à l'éclat de ses yeux
Et prit tous les rayons dont l'Olympe se dore.

L'onde, la terre, et l'air s'allumaient à l'entour.
Mais auprès de Philis on le prit pour l'Aurore
Et l'on crut que Philis était l'astre du jour.


 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Duy Châu

Từ những cánh cửa của trời mai, người tình của Céphale
Rải những đoá hồng lên không trung
Và ném vào khung trời vừa mới mở
Những tia vàng xanh, nàng trưng ra khi vừa nở

Khi nữ thần kiều diễm, vào lúc tôi còn yên giấc
Xuất hiện và phô mình với nhiều nét quyến rũ
Đến nỗi hình như chỉ có nàng chiếu sáng vũ trụ
Và lấp đầy trời sao bờ bể phía đông

Vầng dương vội vã vì vinh quang của đất trời
Đối lập ngọn lửa của mình với ánh sáng mắt nàng
Và nhặt lấy tất cả tia vàng núi Olympe tô điểm

Làn nước, mặt đất và không khí sáng rực chung quanh
Nhưng cạnh Philis người ta tưởng đó là nữ thần Rạng Đông
Và người ta cho Philis là vì tinh tú của ban ngày


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Hân

Từ cửa bình minh, người tình Cephalus
Rải hồng hoa vào giữa khoảng không trung
Và ném lên trời rộng mở vô cùng
Luồng sáng vàng xanh lung linh vừa hé

Khi nàng thơ tuyệt trần, niềm trăn trở
Xuất hiện rạng ngời, kiều diễm đắm say
Tưởng như nàng đơn độc thắp trần ai
Và đốt lửa hồng phương đông rực rỡ.

Mặt trời vội vã vì vinh quang muôn thuở
Đem lửa thiêng đọ ánh mắt long lanh
Gom hết hào quang, dát vàng đỉnh mây xanh.

Sóng, đất, trời, thảy đều bừng sưởi ấm.
Nhưng cạnh Philis, Mặt trời bỗng hoá Bình minh muộn mằn
Và ai cũng ngỡ: nàng mới là Thái dương!


Chưa có đánh giá nào
Trả lời