Đi trong Hà Nội như đi với người yêu
Bất ngờ về chính mình sao có nhiều đến thế
Những góc tâm hồn mới mẻ
Những mái nghèo lặng lẽ gánh lo toan

Cái màu xanh trời thu rất ngoan
Cứ đậm nhạt theo vui buồn thành phố

Người con gái vạt quần thêu rồng múa
Đường lượn hồng quấn quít bắp chân thon

Người con trai đỏm dáng áo bò sờn
Có một thoảng lai Tây vờn sóng tóc

Chiều nhá nhem giọng con buôn mời mọc
Anh là ai đầu dốc phố đông này

Đi trên đường không thiết đến nhìn cây
Quên ô môi quên cả bầy em bé
Những ngày mụ người đi trong giằng xé
Bao rối ren trì trệ ám đêm ngày

Bão lụt về triệu tấn thóc buột tay
Người còn đói giá giữ sao đừng vọt
Chuyện tiếu lâm tha hồ phun ngọt sớt
Nọc đọc dần ăn bợt cả hồn em

Lúc nhập nhằng lẫn lộn đỏ và đen
Người ta nhạo niềm tin là hài hước
Giọng khinh bạc lớp trẻ măng cũng thuộc
Chửi sướng mồm là mốt ở đầu hè

Lúc chân trời điên đảo hoả che
Bầy quỷ dữ muốn đè lên thế giới
Những học thuyết phòi ra như nấm dại
Bọn nhân danh hiện đại rúc xuống bùn

Ảo ảnh tàn như một cái áo thun
Bai rộng hoác và cũ mòn cả sợi
Những đồ cổ tự khoe là của mới
Đám thiêu thân hớt hải chết trong đêm

Hà Nội ơi anh lại đến cùng em
Thuở tình yêu bùng lên như suối lửa
Mùa thu gọi bao lần không nhớ nữa
Đất âm vang nức nở dưới chân người

Lòng bồi hồi khắc khoải mãi không nguôi
Từng tin vui bùi ngùi chiu chắt lắm
Nỗi đau buốt có một mùi máu mặn
Tia mắt em thăm thẳm cánh rừng xa

Người đồng đội trọn đời trong thế bắn

Hạnh phúc đến như cánh cò lận đận
Rũ sương đêm trên bến nắng sông Đà


Nguồn: Việt Phương, Cửa đã mở, NXB Trẻ, 2008