Đăng bởi hongha83 vào 01/01/2026 07:38
竹院黃昏雨色侵,
一龕孤寂慧燈深。
人間維有豐干老,
獨識寒山放浪吟。
Trúc viện hoàng hôn vũ sắc xâm,
Nhất kham cô tịch tuệ đăng thâm.
Nhân gian duy hữu Phong Can lão,
Độc thức Hàn Sơn phóng lãng ngâm.
Mưa phủ kín mái chùa tre lúc hoàng hôn,
Trên bàn thờ chỉ có ngọn đèn le lói.
Trên đời này ắt chỉ có ông bạn già Phong Can,
Mới hiểu được thơ phong lãng của Hàn San mà thôi.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Chiều hôm mưa phủ viện tre,
Một gian cô tịch đèn le lói tàn.
Nhân gian chỉ có Phong Can,
Riêng mình hiểu rõ Hàn San ngâm cuồng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.