Ghế đá buồn ai gọi về khe khẽ
Để một mình tôi lặng lẽ nhìn ra
Ngôi trường xưa nay vẫn gọi là nhà
Bây giờ bỗng nghe yên bình đến lạ!
Cái trống lặng im trong từng tia nắng hạ
Chẳng còn đây bóng những người bạn tôi
Ôi tiếng cười theo làn gió xa xôi,
Hay đọng mãi trên từng cây phượng vĩ?
Tôi mỉm cười, nhưng lòng đang giấu kĩ,
Một nỗi buồn tận thăm thẳm trong tim
Ba tháng trời, trường sẽ chỉ lặng im
Không cười nói, không bảng đen phấn trắng.
Tiếng ai đàn sao nghe mà sâu lắng,
Man mác buồn, chan chứa nỗi tương tư.
Trên trời cao kia vẫn có mây mù
Hành lang ấy vọng về bao kỉ niệm.
Hoa bằng lăng rộn ràng khoe sắc tím,
Xa cánh đồng, lúa đã mùa trổ bông.
Tôi nhớ trường, em có nhớ hay không?
Dẫu biết rằng sẽ trôi vào dĩ vãng.
Tiếng thầy cô vẫn còn trên bục giảng,
Nét bút nhoè trong vở trắng tinh khôi
Năm học nay cũng sắp hết thật rồi
Tôi vẫn cứ đứng nhìn bên cửa sổ.
13-5-2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.