Bà em sáng dậy ra đồng,
Mà sao tối muộn vẫn không thấy về?
Thương bà giữ lấy chân quê,
Bao nhiêu gian khổ, bộn bề lo toan.
Tiếng bà cuốc đất giòn tan,
Khó khăn chẳng thấy bà than bao giờ.
Sớm hôm lặn lội thân cò,
Tình thương bà vẫn dành cho em nhiều.
Đồng tiền chẳng có mà tiêu,
Tóc nay cũng đã rụng nhiều bà ơi!
Với bà chỉ muốn thế thôi:
Mong cho con cháu trọn đời bình yên.
Dạy em phải biết vươn lên,
Luyện tôi ý chí, dựng nên cơ đồ.
Chớ nên ngủ quá nhiều giờ,
Học chăm thì sẽ không lo bần hèn.
20-1-2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.