Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào 06/03/2025 08:21

Tiếng ve

Suốt mười bốn mùa hè
Tiếng ve kêu ra rả
Tiếng ve trong từng cụm lá
Cưa đôi khúc ruột mẹ già
Mẹ nhớ đứa con xa
Đã lên đường buổi ấy
Cũng một ngày tháng bảy
Tiếng ve kêu khắp các nẻo đường làng
Bọn giặc kéo về hống hách nghênh ngang
Bước giày đinh xéo tan cây cỏ
Thép gai vây quanh xóm nhỏ
Ruộng đồng thành bãi tập sân bay
Trai làng bị trói giữa đường cày
Và đẩy đi làm những cây bia thịt
Những con người muốn giữ tròn trinh tiết
Không chịu ký vào tờ giấy ly hôn
Liền bị còng tay giải thẳng lên đồn
Một tháng mấy lần chết đi sống lại
Những buổi mít-tinh nghe điều ngang trái
Và những đêm tố cộng giữa sân đình
Chúng nó bắt con chửi bố mẹ mình
Dân làng ngồi nghe bầm gan tím ruột
Căm thù như nung như đốt!
Mùa xuân về trên đỉnh Mai Sơn
Không có hoa, không có bướm rập rờn
Chỉ có một ngọn cờ giải phóng
Chợ Sãi, chợ Sòng, chợ Chùa, chợ Cống
Đỏ rực truyền đơn khẩu hiệu bên đường
Và những khẩu súng trường
Được moi lên dưới ánh trăng lấp loáng
Tiếng ve, tiếng ve, tiếng ve rang rảng
Thôi thúc mẹ già đứng lên đứng lên

Tiếng súng

Tiếng súng nổ rền, tiếng súng nổ rền
Mẹ ngồi dậy và vội vàng mở cửa
Đúng tiếng súng không nghi ngờ gì nữa
- Ừ phải rồi, đã từ lâu từ lâu
Còn nhà nào đốt pháo tết nữa đâu?
Từ nhà ga chợ huyện
Từ La Vang Ba Bến
Từ Ái Tử Đông Hà
Tiếng súng nổ gần, tiếng súng nổ xa
Như trống đổ hồi liên tiếp liên tiếp
Cả dãy Trường Sơn trùng trùng điệp điệp
Và cả đêm mây lạnh lẽo mịt mùng
Cũng tưởng chừng xáo động chuyển rung
Lửa đốt sáng từng cành cây chiếc lá
Tiếng súng vang rộn rã
Vui như những trận cười
Tiếng súng ấp ủ trong mỗi lòng người
Tiếng súng chờ mong hôm nay đã nổ
Ừ, suốt mười năm mẹ già gian khổ
Cũng để chờ một tiếng súng hôm nay
Tiếng súng gọi người đã chết
Trở về làm sấm sét phong ba
Tiếng súng gọi trai, gọi gái, gọi trẻ, gọi già
Đứng lên làm sóng cuồn thác đổ
Tiếng súng gọi cây gọi cỏ
Vươn lên làm một mùa xuân
Nắng ấm, hoa tươi, chim bướm quây quần
Tiếng súng, tiếng súng, tiếng súng
Tiếng súng dập dồn sao mà ấm cúng

Tiếng khóc

Con mẹ đã về!
Con mẹ đã về!
Con mẹ bước trong đoàn quân giải phóng
Con mẹ đấy! Vầng trán cao lồng lộng
Mắt long lanh dưới vành mũ tai bèo
Đứa con của mẹ nghèo
Ngày đi còn bé bỏng
Nay đã lớn như con trâu mộng
Mẹ đẻ cái thằng giống bố làm sao!
Mẹ đứng đấy nôn nao
Quên mặt trời đã mọc
Quên sương lạnh ướt đầm mái tóc
Quên cả những điều muốn nói với con
Mười bốn năm trời lòng mẹ héo hon
Chất chứa bao nhiêu nhớ thương cay đắng
Giờ đây sao nhẹ lâng lâng!
Đâu những trưa hè mẹ đứng bâng khuâng
Tiếng ve xa gần khắc khoải
Đâu những đêm đông mưa rơi bên chái?
Một ngọn đèn khuya soi bóng mẹ ngồi?
Đau thương tủi nhục qua rồi
Trước mặt mẹ một lá cờ phơi phới
Và một đoàn quân lướt tới lướt tới
Một đoàn quân từ lòng mẹ sinh ra
Và chính bàn tay chai sạn tuổi già
Đã đùm bọc cưu mang nuôi nấng
Bằng những mớ rau, bằng từng quả trứng
Bằng suối tình thương cuồn cuộn tràn đầy
Mẹ không hát hò, mẹ chẳng hoa tay
Mẹ đứng nhìn con im như hạt thóc
Và mẹ khóc
Tiếng khóc mẹ già nghe ngọt làm sao!
Mười bốn năm dài tranh đấu gian lao
Mẹ chỉ biết cười, mẹ chưa được khóc


5-1968

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]