Thơ thành viên » Văn Trọng Nguyễn » Trang thơ thành viên » Yêu
Nhà tôi có một vườn cau,
Tìm đâu cho được giàn trầu gói theo.
Nhà tôi có một vườn cau,
Nhà em cũng có giàn trầu trước sân.
Bao hôm trông ngóng xa gần,
Muốn mang cau đến mấy lần lại thôi.
Hình như trầu có cau rồi,
Nhưng thầy em lại muốn tôi sang nhà.
"Chỉ cần trú hạt mưa xa,
Chẳng cần chi nữa, thế là...là xong".
Tôi vâng cho thầy được lòng,
Thực tình tôi ngại người trong người ngoài.
Ngại em đã có một ai,
Bỗng dưng tôi lại đóng vai người thừa.
Ngại rằng lời nói gió đưa,
Người ta đồn đoán khi chưa có gì.
Vậy nên tôi chửa dám đi,
Chẳng may lỡ bước nói gì được đây.
Gái trinh tình lỡ qua tay,
Những lời đồn đoán không hay chút nào.
...Quanh ra rồi lại quanh vào,
Vườn cau đén lứa, giàn trầu cũng xanh.
Thầy u thì giục nhanh nhanh,
Mà mình thì cứ quẩn quanh một mình.
Làm sao hợp ý hợp tình,
Ý thầy ý mẹ, tình mình tình em.
Tình em, em nói ra xem,
Rằng em có ai trong tim chưa nào?
Để tôi mở lối đi vào,
Đặt trong giàn trầu buồng cau to tròn!
Bắc Ninh
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.