Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
1 người thích
Đăng ngày 21/08/2016 16:28, số lượt xem: 4970

Nhà em ngay ở đầu làng,
Có giàn thiên lý bắc ngang lối vào.
Lý hương thoang thoảng dạt dào,
Em như hoa lý, lúc nào cũng thơm.
Chiều nay cũng giống mọi hôm,
Tôi về ngang ngõ lén nhòm nhìn em.
Em ngồi hong tóc bên hiên,
Dưới nền hoa rụng bên trên hoa cười.
Em cài mái tóc hoa tươi,
Ngẩn ngơ tôi ngắm, lặng người ngẩn ngơ.
Tần ngần tôi cứ mộng mơ:
"Ước gì ta được xe tơ chỉ hồng".
Em ơi, em biết tôi không,
Sao không ngẩng mặt cho lòng tôi vui?
Để tôi lặng lẽ bùi ngùi,
Đi về hồn đã đánh rơi lúc nào...

...Cách ba mùa lý dạt dào,
Tôi đi nhập ngũ non cao trở về.
Tay cầm chùm lý mân mê,
Thăm người con gái từng e ngại ngùng.
Bên hiên lý rụng vô cùng,
Nàng đâu chẳng thấy để lòng tôi lo.
Hỏi ra, sự chẳng như mơ,
Nàng đi vội vã, bất ngờ sang ngang.
Xót xa! Hai chữ "bạn vàng",
Chưa kịp thổ lộ để nàng biết tôi.
Trên giàn lý vẫn xanh tươi,
Mà lòng hiu hắt, ngậm ngùi, đớn đau.
Tôi về chẳng biết làm sao,
Hồn tôi lại rụng nơi nào lý ơi!

Bắc Ninh, 20/8/2016