Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 19/03/2016 21:44, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 22/03/2016 08:26, số lượt xem: 495

Có một vườn hoa rực rỡ màu,
Ngan ngát hương thơm, quyến làm sao.
Nhưng có một bông trông rất đẹp,
Mà sao rất buồn với rất sầu!

Bông ấy là của con bướm vàng.
Thuở mới quen nhau bướm hay sang.
Hoa yêu thương bướm nên đã nhận,
Lời yêu của bướm trong vội vàng.

Nào ngờ vườn hoa có nhiều hoa,
Ngan ngát hương thơm, và thế là…
Bướm vàng hờ hững bỏ hoa ấy,
Quấn quýt bên hoa khác mặn mà.

Lệ hoa từ đấy cứ tuôn rơi,
Cuốn theo dĩ vãng của một thời.
Ai biết đêm dài hoa thao thức,
Ngậm ngùi nhìn bóng dưới trăng soi!

Rồi một chiều thu đầy heo may,
Có con bướm trắng lạc đường bay.
Tình cờ nó gặp bông hoa ấy,
Rung động trái tim, nó thích ngay!

Bướm trắng thích hoa, thích thật lòng,
Nhưng hoa cứ nửa đục nửa trong,
Để cho bướm trắng chờ đợi mãi,
Hoa có thích bướm hay là không?

Rồi một ngày kia con bướm trắng,
Phải về nơi nó được sinh ra.
Những lời sau cuối nó đã nói,
Trước khi biệt ly với bông hoa.

Thế là từ đây bông hoa kia,
Một mình nhìn ngắm hoàng hôn về,
Một mình nhìn vườn hoa với bướm,
Một mình thức trọn với canh khuya.

Ý hẳn: bướm trắng chính là anh.
Vẫn mãi thích em từ tim mình.
Còn bông hoa kia là em đấy,
Ắt hẳn đã thấu đâu là tình?

Bắc Ninh