Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 13/12/2025 20:56

Thu Vàng mấy lá rơi nhanh
Cây Tương Tư!
Đứng giữa ghềnh Phù Du!
Gió Mùa Thu! Lại Gió Thu!
Vàng rơi bao lá Thực, Hư cõi này...

Một đời như thoáng Mây bay,
Nửa vòng thế kỷ cuối ngày buồn tênh!
Xót Thơ! Hay chính thương mình...
Lạc loài ý gió chênh chênh Trăng Sầu!

Biết rằng nước chảy qua cầu
Nhạt dòng thế sự lắng câu nhân tình
Bóng câu qua cửa giật mình
Vàng rơi mấy lá lênh đênh gió đùa!

Trang thơ hoài niệm nghe mưa
Mưa âm thầm... lạnh đôi bờ sông
Tương!
Lại mùa thu nữa viễn phương
Lá Vàng! Vàng võ mấy chương u hoài.

Sầu Thu, Ai gửi Mây trời
Sầu mình, Gió hát ý đời mênh mông!
Chiều nào lên đỉnh thanh phong
Bạn cùng Mây trắng,
bềnh bồng mây qua...

Mây qua cứ ngỡ, Là Nhà!
Gió mùa thu lạnh! hay ta, Thơ Sầu...
Thơ Sầu! Thả Gió về đâu!
Bốn phương khói sóng
lạnh mầu phong ba,

Lại đem Thơ Gửi Giang Hà
Lối mòn cổ tích Mai Hoa nở vàng
Vào Thu, Ai Nhớ! mênh mang...
Vàng rơi mấy lá mà Vàng Tâm Tư!

Quán Đời, Thực thực, Hư hư!
Vàng con dốc, Lá Phù Du đổ vàng
Mây đầy trời! Mây lang thang...
Vàng Trong Cõi Nhớ!
Thu Vàng! Lá Bay!


Oregon, Portland, Mùa Thu 2023

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]